Tình muộn – Chương 20: Tình yêu tay ba (2)

Chương 20: Tình yêu tay ba

Cuộc đời con người không ngừng gặp gỡ và sai lầm. Cho nên không nên than vãn về những sai lầm đó, sai lầm chẳng qua cũng là vì chúng ta đã gặp nhầm người mà thôi.

Sau buổi xem mặt, Mẫn Lạc Lạc đắm chìm trong cảm giác lo lắng bồn chồn. Hiển nhiên cô vô cùng chú ý đến Giang Viễn Ảnh, và dường như đã bị anh hút hồn từ ngay sau lần đấu khẩu ngắn ngủi đầu tiên ấy. Thế nhưng đến nửa đêm, cô dần dần nhớ lại, những hình ảnh về chuyện tình năm nào lại hiện về. Chuyện của Giang Viễn Ảnh và Kỉ Hoa Ninh đã từng rất rầm rộ, nổi tiếng đến mức một đàn chị như cô cũng đã từng nghe tới, ấn tượng thật sâu sắc.

Cô để tâm đến quá khứ của anh. Cô là người kiêu ngạo, cái mà cô sở hữu cũng chính là sự kiêu ngạo. Cô là duy nhất trên thế giới này, thế nhưng cô lại không cách nào để chiếm lấy quá khứ của anh. Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng chú ý đến một ai, thế nhưng anh lại quá xuất sắc để vượt qua tất cả – điều này đối với cô có vẻ như thật bất công!

Em đã trao cho anh tất cả, vậy anh cũng phải trao tất cả cho em – đó chẳng phải là một trong những quy tắc của tình yêu hay sao?

Ông bà Mẫn từ trước đến nay rất lo lắng về sự kiêu ngạo của cô con gái, với bất cứ người nào cũng chẳng mảy may ngó ngàng đến. Thế nhưng lần này cô lại chú ý đến Giang Viễn Ảnh và hai ông bà già cũng tự nhiên rất vừa lòng về đối tượng này, gia thế nhà họ cũng thuộc dạng “môn đăng hộ đối”. Mẫn Lạc Lạc đợi đối phương liên lạc với mình, nhưng đợi mãi mà chẳng thấy tin tức gì. Mỗi khi mẹ hỏi đến cô đều tỏ ra khó chịu, thế là điều đó được chuyển đến tai bà mẹ họ Giang. Cuối cùng trong một ngày sau khi Giang Viễn Ảnh vội vã trở về, anh liền bị chất vấn ngay:

- “Viễn Ảnh, sau đó con không có liên lạc gì với Mẫn tiểu thư à?”.

Giang Viễn Ảnh không biết rằng hai bà mẹ đã hợp tác với nhau: “Tại sao lại phải liên lạc lại?”.

- “Con bé ấy có điều gì mà con không vừa ý? Mẹ thấy rất tốt. Là sinh viên xuất sắc, dáng dấp xinh đẹp lại có khí chất. Điều quan trọng nhất là bố nó làm viện trưởng của bệnh viện XXX, nếu như con đồng ý, lập tức “thẳng bước thênh thang”. Viễn Ảnh à, đừng trách mẹ lắm chuyện, tất cả đều là vì tốt cho con mà thôi!”.

Giang Viễn Ảnh ngồi quay lưng vào bàn nên không nhìn thấy biểu hiện của mẹ. Câu sau cùng khiến anh đột nhiên nhớ đến câu chuyện của mấy năm về trước, khi mẹ khuyên anh chia tay với Tiểu Ninh, bà đã từng nói câu tương tự như vậy…

- “… Đừng trách mẹ lắm điều, con là tất cả đối với mẹ, mẹ có làm điều gì cũng chỉ vì con mà thôi…”.

Anh đột nhiên cảm thấy trong lòng có chút gì băng giá. Sống với thân phận này đến tận bây giờ, quãng thời gian của những năm tháng đó dường như đều trở nên hồ đồ, cái cảm giác đau đớn do dự không thể từ bỏ ấy đến bây giờ vẫn còn rất sống động. Nhiều năm về sau, anh gặp lại Tiểu Ninh song cảm giác đã trở nên xa lạ như những người bình thường lướt qua nhau trên đường, nếu như không phải là mẹ… nếu như không phải là mẹ … không, điều này chính là sai lầm của chính bản thân anh.

- “Mẹ, mẹ đừng nói nữa, con không muốn nghe!”. Đây là lần đầu tiên anh phản đối lại mẹ và quay lưng đi vào phòng mình trước mặt bà, khóa trái cửa.

Bà Giang đứng ngẩn người, một lúc trôi qua mà tinh thần vẫn chưa trở lại. Đây là Giang Viễn Ảnh ư? Đây là con của bà, là đứa con mà chính bà nuôi dạy ư? Là đứa con từ trước đến nay không bao giờ phản đối nửa lời và với bất cứ điều gì đều nghe theo bà?

Già rồi, rút cuộc cũng chẳng được việc nữa. Lúc bấy giờ rõ ràng ý xuân tràn trề nhưng làn gió thổi vào phòng lại có đôi chút lạnh lẽo, dần dần, từng chút, từng chút một thấm vào da thịt con người.

Giang Viễn Ảnh sau khi phản đối mẹ thì trong lòng cảm thấy bứt rứt không yên, ngay ngày hôm sau anh đã vội vàng xin lỗi mẹ và đồng ý với bà về việc tiến hành một cuộc hẹn hò riêng với Mẫn Lạc Lạc, thử xem hai người liệu có hợp nhau hay không. Mẫn Lạc Lạc không hề biết về nguyên nhân sâu xa đó, chỉ vì đột nhiên thấy Giang Viễn Ảnh gọi điện hẹn gặp nên cô cũng rất vui mừng về lần hò hẹn này.

Vì không biết chọn trang phục nào cho cuộc gặp mặt ngày mai nên Mẫn Lạc Lạc đã lục tung cả hòm tủ, trải tất cả váy áo lên giường. Khi mẹ của cô vào cũng cảm thấy kinh ngạc: “Nếu con không ở trong phòng, mẹ lại tưởng nhà có kẻ trộm đấy!”.

Mẫn Lạc Lạc reo lên: “Mẹ, mẹ đến thật đúng lúc, xem con mặc bộ váy trắng hay bộ phấn hồng đẹp hơn? Con thích bộ trắng hơn nhưng lại có vẻ như đứng đắn quá…”.

- “Đúng là hơi đứng đắn!”. Bà mẹ xoa xoa lên đầu cô giống như hồi còn nhỏ. “Khi đang học, con chẳng để ý đến việc sớm yêu đương, mẹ rất hài lòng về điều đó, nhưng khi đi làm rồi mà vẫn chẳng thấy để ý gì làm mẹ lo muốn chết. Trước đây giới thiệu ai con cũng chẳng thèm để mắt đến, nhưng lần này có vẻ hơi nóng lòng đấy nhỉ…”.

- “Mẹ!” Mẫn Lạc Lạc bị mẹ nói đúng tim đen, không thể bình thản được, khuôn mặt giống như một đứa trẻ đang nũng nịu.

- “Mẹ chỉ lo con quá nhiệt tình để rồi sau này lại chịu đau khổ… thôi được rồi, mẹ cũng không nên tát nước lạnh vào con chứ nhỉ, chọn bộ phấn hồng đi, rất trẻ trung đấy!”.

- “Cảm ơn mẹ! Con biết giới hạn mà, mẹ cứ yên tâm!”. Bà Mẫn ra khỏi phòng con gái, không biết những dự cảm trong lòng mình có phải là quá thừa không. Tấm lòng của các bậc cha mẹ trên đời thật đáng thương, cũng đã hai mươi tám tuổi rồi mà giống như đứa trẻ mới lên tám khiến người ta cứ phải bận lòng.

Quả nhiên, chiếc váy liền màu hồng kết hợp với chiếc áo sơ mi trắng thanh nhã của Giang Viễn Ảnh thật hài hòa và nổi bật. Mẫn Lạc Lạc rất hài lòng đi cạnh Giang Viễn Ảnh, cô cảm thấy anh ấy như đã phối hợp cùng mình và bản thân mình cũng không để anh phải hổ thẹn, bất luận là ngoại hình, trình độ học vấn hay tiền đồ trước mắt, điều gì cô cũng đều rất ưu tú.

Cô đề nghị trước khi đi ăn cơm thì đi dạo quanh trung tâm thương mại đã, kỳ thực cô muốn xem Giang Viễn Ảnh có đủ nhẫn nại để đưa cô đi không. Nếu như những nguyện vọng của cô được anh đáp ứng thì cô vô cùng mãn nguyện và vui mừng hạnh phúc.

Giang Viễn Ảnh cùng cô đi, khi cần xách túi thì xách túi, khi cần trả tiền thì trả tiền, những biểu hiện đó khiến cho người đi cùng cảm thấy vô cùng vừa lòng. Hai người từ chỗ không thể nói gì thì sau đó cũng có thể trao đổi được chút ít, những vấn đề được đề cập đến không nhiều, quanh quẩn vẫn chỉ là những câu chuyện thời cấp ba, cuối cùng hai người chẳng hẹn mà cùng lẳng lặng đi bên nhau. Khi sắp rời khỏi trung tâm thương mại, Mẫn Lạc Lạc thử thăm dò Giang Viễn Ảnh: “Bác sĩ Giang, tính ra đây là lần thứ ba chúng ta gặp nhau cũng là lần đầu tiên có thể tìm hiểu về nhau, anh thấy tôi…”.

“Thôi rồi! Có người bị ngất!”, bên cạnh có tiếng kêu thất thanh, Giang Viễn Ảnh không nghe hết câu nói của Mẫn Lạc Lạc. Ngay gần đó có một cô gái đổ gục trên mặt đất, người đi qua đều xúm lại. Người thì chỉ chỉ trỏ trỏ, có người tốt bụng thì gọi điện cho cấp cứu, theo thói quen nghề nghiệp, Giang Viễn Ảnh nhanh chóng rẽ đám đông tiến vào: “Cảm phiền mọi người, xin nhường đường, tôi là bác sĩ”.

Trong giờ phút này, cái cảm giác vinh dự trong nghề đúng là không gì có thể so bằng. Cô gái nằm trên đất – nhỏ bé – xem chừng mới khoảng ngoài hai mươi tuổi, khuôn mặt nhợt nhạt làn môi tím tái, một cánh tay đang ôm chặt lấy ngực, Viễn Ảnh dùng giọng nhẹ nhàng để gọi nạn nhân:

- “Cô ơi, cô ơi? Có nghe thấy tiếng tôi không?” Cô gái không mở mắt cũng không đáp lại, chỉ có tấm thân đang giật liên hồi.

- “Mọi người mau tản ra để bệnh nhân hít thở!” Giang Viễn Ảnh nói với mọi người xung quanh, khiến đám đông nhộn nhạo cũng lùi về sau vài bước. Anh giúp cô gái làm cấp cứu, cô gái đã bình tĩnh lại một chút nhưng vẫn chưa đủ, xe cứu thương đáng nhẽ phải đến thật nhanh chứ.

- “Xin nhường đường, xin nhường đường! Ôi trời, tiểu thư ở đây!” Lúc đó có mấy người trung niên lao tới, dang tay dang chân vây quanh cô gái, trong đó có một người đưa cho cô uống hai viên thuốc, lúc này cô mới dần dần ổn định lại. Giang Viễn Ảnh quan sát, quả nhiên là cô gái này đang bị bệnh tim, mà còn bị rất nặng nữa, rồi anh mới biết loại thuốc lúc nãy chính là thuốc cấp cứu.

- “Ấy, sao bên kia mọi người xúm lại đông thế?”, Kỉ Hoa Ninh và Mạnh Thiên Phàm cũng vừa khéo đang mua đồ ở đó, đứng từ xa nhìn hình như đang xảy ra việc gì đó.

- “Không nên hiếu kỳ quá, những chỗ ồn ào chẳng có gì đáng xem cả. Có vẻ chẳng có gì hay ho cả, đừng chen vào làm gì!”. Mạnh Thiên Phàm ôn tồn giảng giải cho cô như một người anh chân chính và cô đã “lĩnh giáo”, hai người bọn họ quay đầu bước đi.

Cô gái chầm chậm mở mắt. Đó là một đôi mắt đẹp, lông mày rướn cao, đen trắng rõ ràng; nhưng đồng thời, ánh mắt lạnh lẽo thể hiện sự mệt mỏi với sinh mệnh, sự tuyệt vọng với thế sự, tất cả những điều đó đều hiện lên rất rõ ràng trong đôi mắt ấy. Giang Viễn Ảnh cũng rất quen thuộc với biểu hiện này, đó là những dấu hiệu trên khuôn mặt của bệnh nhân bị chứng nan y, anh vẫn thường chứng kiến hiện tượng này. Anh cảm thấy thương cảm cho cô gái, sức sống tràn trề của tuổi trẻ lại bị căn bệnh quỷ quái này cản lại.

Anh nói với mấy người không biết gì đang chụm đầu lại bên cạnh: “Quan sát ánh mắt có vẻ không vấn đề gì nữa, nhưng bệnh của cô ấy rất nặng, tốt nhất đừng để cô ấy đi ra ngoài một mình, thuốc cũng nên sẵn sàng bên cạnh”.

Mấy người đến ứng cứu đang dìu cô gái ra đi. Cô mặc chiếc váy liền toàn một màu trắng, đôi giày giống như được làm từ thủy tinh, lấp lánh phát sáng. Mái tóc đen dài của cô hơi rối, buông dài đến tận eo lưng. Tuy được dìu đi nhưng tấm thân mềm oặt của cô lại như đang bị lôi về phía trước. Đến chỗ rẽ, cô quay lại nhìn Giang Viễn Ảnh: Chẳng phải cảm kích, chẳng phải hiếu kỳ, đó chỉ là một cái nhếch mép lạnh nhạt có đôi chút dư vị của sự mỉa mai.

Vốn cho rằng ta cứu người, nhưng lẽ nào trên đời này lại có người không cần cứu giúp. Giang Viễn Ảnh bật cười trào phúng, quay người chuẩn bị đi. Anh hoàn toàn không biết trong khoảng cách ngắn ngủi đó, anh và Kỉ Hoa Ninh đã lướt qua nhau.

Cuộc đời con người không ngừng gặp gỡ và sai lầm. Cho nên không nên than vãn về những sai lầm đó, sai lầm chẳng qua cũng là vì chúng ta đã gặp nhầm người mà thôi.

About these ads

7 thoughts on “Tình muộn – Chương 20: Tình yêu tay ba (2)

  1. Theo tính cách của Giang Viễn Ảnh và Mẫn Lạc Lạc, chắc chắn sẽ ko thể thành đôi được. Cô Mẫn Lạc Lạc này tính kiêu ngạo, lại chưa gặp phải trắc trở trong tình yêu, người này luôn đòi hỏi người khác phải xứng với mình, chắc chắn sẽ ko chịu sự hi sinh, thua thiệt về mình đâu. Cô gái bệnh tim vừa xuất hiện đã để lại ấn tượng mạnh với Viễn Ảnh, có hi vọng sẽ trở thành người quan trọng của anh ta đó. (-__-)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s