Chương 1: Chim sẻ biến thành phượng hoàng (5)

Sáng hôm sau tỉnh dậy nhìn đồng hồ, sáu giờ mười lăm phút. Anh nằm trên giường nghĩ ngợi lung tung một lúc, cầm điện thoại ấn dãy số đã trở nên quen thuộc.

Lần này mới đổ hai chuông đã có người nhấc máy, một giọng nói trong trẻo thanh thoát cất lên: “Alô”.

Đường Ca Nam vốn không mong chờ có người nhấc máy, càng không mong chờ nhấc máy nhanh như vậy, nghe thấy tiếng nói anh vội ngồi phắt dậy: “Cô Phong à?”

Cô khẽ cười: “Anh Đường, anh không gọi nhầm đâu”.

Đường Ca Nam cảm thấy khó xử: “Không ngờ cô dậy sớm vậy?”

Tiếng cười của cô vang hơn: “Nếu tôi không dậy sớm như vậy thì anh Đường nói chuyện với ai?”

Đường Ca Nam ho vài tiếng, cảm giác mới ngủ dậy não hoạt động chậm, đành phải nói toạc móng heo: “Tối hôm qua tôi gọi điện cho cô, cô không có nhà…”

“Xin lỗi, tối qua tôi về muộn”.

“Hôm nay cô có kế hoạch gì không? Tôi muốn mời cô ăn cơm”.

“Hi hi, e rằng phải sau tám giờ tối mai tôi mới có thời gian…”

Đường Ca Nam vội nói: “Vậy thì tám giờ tối mai. Tôi đến đón cô”.

Phong Bình im lặng.

Đường Ca Nam thấy tim đập thình thịch.

“Anh Đường”, sau một hồi im lặng, Phong Bình nói tiếp, giọng nói có vẻ hơi lưỡng lự: “Anh Đường, xin lỗi tôi nói thẳng, thời gian của tôi rất quý báu”.

Một tay Đường Ca Nam nắm chặt điện thoại, tay kia gõ nhẹ vào đầu hai cái, lẽ nào chưa tỉnh ngủ hay sao?

“Tôi không hiểu ý cô lắm”.

“Ý của tôi là muốn mời tôi ăn cơm thì phải trả tôi tiền”.

Nghe thấy câu ấy, Đường Ca Nam suýt ngất, quả thực không dám tin vào tai mình. Thẳng đến nỗi không thể chấp nhận được.

Cô ta có thể nói câu đó một cách rõ ràng, lưu loát, tự nhiên, không chút ưỡn ẹo, Đường Ca Nam phục sát đất. Anh gặp không ít những cô gái ham công danh, lợi lộc nhưng phần lớn họ biết dùng tình cảm để che đậy, chỉ có cô ta là biểu lộ một cách lõa lồ và trắng trợn như vậy. Lòng khâm phục của anh dành cho cô quả giống như nước sông chảy dạt dào…

“Tôi làm anh sợ à, anh Đường?”

“Đâu, đâu có”. Bộ não của Đường Ca Nam nhanh chóng hoạt động: “Tôi đang nghĩ không biết cô thu phí thế nào?”

Nói xong anh lại muốn bóp chết mình. Trời ơi, sao anh có thể nói ra những lời như thế chứ. Cô ta có thể coi mình là x x, lẽ nào anh cũng coi mình là x x sao? Trời ơi!!

Giọng của cô rất có sức hút: “Bốn trăm đô một tiếng. Không kể người già hay trẻ nhỏ”.

Đường Ca Nam “choáng” nặng vì câu nói sau của cô ta, lẽ nào ý cô ta muốn nói thị trường của mình rất rộng sao?”

“Nếu tiêu thụ trong thời gian dài thì có được giảm giá không?” Cuối cùng anh cũng lấy lại được phong độ, giở trò đùa giỡn ác ý, đây vốn là sở trường của anh.

Cô trả lời rất nghiêm túc: “Chuyện này hoàn toàn không tồn tại khả năng tiêu thụ lâu dài, tôi nói rồi thời gian của tôi rất quý báu”.

Đường Ca Nam cố tỏ vẻ ngạc nhiên: “Tôi rất tò mò không biết cô Phong dùng thời gian quý báu của mình vào những việc gì?”

Phong Bình khẽ cười: “Thế này nhé anh Đường, nếu tôi muốn đi tiêu khiển thì sẽ có nhân viên riêng chịu trách nhiệm sắp xếp chuẩn bị. Khi nào tôi muốn yên tĩnh một mình, không muốn bị làm phiền thì họ sẽ tự động biến mất, đến khi nào tôi cần họ”. Nói đến đấy cô ngừng lại một lát, rồi nói tiếp: “Vì vậy, anh Đường ạ, nếu anh muốn hẹn tôi thì ngoài việc chuẩn bị sẵn bốn trăm đô, anh còn phải chờ khi nào tôi có thời gian”.

Suýt nữa thì Đường Ca Nam ngạt thở.

Cô ta quả là hung hăng hết chỗ nói.

Phong Bình im lặng một lúc, không nghe thấy đối phương trả lời, liền dùng giọng điệu cười nhạo, nhẹ nhàng hỏi anh: “Vậy thì anh Đường, tám giờ tối mai anh…”

Cô chưa nói hết câu, chỉ nghe thấy tiếng cạch một cái, đầu dây bên kia đã dập máy.

Phong Bình cầm điện thoại, im lặng ba giây rồi nhẹ nhàng đặt máy xuống.

Nụ cười bí hiểm xuất hiện trên đôi môi gợi cảm của cô, lan tận đến khóe mắt, cuối cùng cô không kiềm chế được nằm lên giường cười ha hả.

Hai phút sau, điện thoại lại đổ chuông.

Cô vừa nhấc điện thoại thì nghe thấy giọng nói như đang nghiến răng nghiến lợi của Đường Ca Nam: “Tám giờ tối mai, tôi đến đón cô”.

Sau đó “cạch” một cái, anh ta đã dập máy.

Phong Bình lại nằm ra giường cười không dứt.

Mười phút sau, điện thoại đổ chuông, cô ấn nút phóng to âm thanh, giọng nói hoàn mỹ của một người đàn ông trung niên vang lên, ông ta cung kính nói: “Thưa tiểu thư, du thuyền và máy bay đã chuẩn bị xong rồi ạ, phu nhân bá tước sẽ cung kính đón cô ở khu vườn dưới quê. Bây giờ xe đã đến bến cảng đã ở tầng dưới rồi ạ”.

Advertisements

33 thoughts on “Chương 1: Chim sẻ biến thành phượng hoàng (5)

  1. Mình cũng bon chen giành phong bì. Truyện hay và hồi hộp quá. Thắc mắc về thân thế của Phong Bình ghê. Quảng Văn ra sớm quyển này đi chứ không mình dài cổ.

  2. có lẽ sắp có kịch hay giữa 2 anh chị này rồi. Đoạn cuối hé lộ 1 ít về thân thế của chị Bình quả là ko tầm thường

  3. thân thế chị Bình quả không đơn giản, có liên quan đến bá tước phu nhân chắc là quý tộc phương tây, ôi tò mò quá ><

  4. chị ơi cho em hỏi quyển này tên tiếng Trung là gì nhỉ? hihi,em nhờ bạn em mua. thèm lém rùi ko chịu nổi 😛
    thanks chị nhìu vì truyện quá hay hihi

  5. Thanks chị!
    ” Lòng khâm phục của anh dành cho cô quả giống như nước sông chảy dạt dào”,đọc câu nì mắc cười wa suy nghĩ của a Nam thiệt là cute nha.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s