Chương 5: Cô gái Lọ Lem thần kỳ (1)

Chuyện Đường Ca Nam đính hôn khiến tất cả mọi người đều cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, gây xôn xáo náo động cả lên.

Dĩ nhiên người nhà họ Đường thì không cần phải nhắc đến, Đường lão phu nhân chán chẳng buồn tức. Đường Trạm và trợ lý bay từ Paris sang New York, dường như vui vẻ quên cả đường về. Ông ta nói là việc công ty, ai dám nói là không phải, dù gì thì ngày nào cũng có tiền vào như nước. Đường Hạo Vân thực sự ngạc nhiên, bỗng nhiên thấy mình không hiểu cậu em trai này một chút nào. Từ nhỏ đến lớn, cậu ta lúc nào cũng lông bông phất phơ, dường như không quan tâm đến chuyện gì. Nhưng dù thế nào đi nữa cũng không nên chọn thời điểm này để giở trò chứ. Trừ phi, trừ phi là vì… Giả thiết hùng hồn bỗng nhiên nảy ra trong đầu, anh ta tự chửi rủa mình thậm tệ, không dám nghĩ tiếp nữa… Chỉ có điều Tiền Trung Thư đã nói, muốn một người từ bỏ ý nghĩ của mình thì khó chịu chẳng khác nào phụ nữ mang thai tự đánh vào bào thai của mình.

Tiếp theo là Hạ Dao, Dư Man Văn, Ngô Niệm Chân. Họ đều đóng cửa không ra khỏi nhà, đặc biệt là Hạ Dao, ngay cả điện thoại bàn cũng rút rắc cắm, cửa nhà cửa sổ đóng chặt, rèm cửa cũng không dám kéo ra. Từ trước đến nay người quản lý của cô ta đều giữ thái độ rất ôn hòa, không biết là vô tình hay cố ý mà gây chú ý với dư luận, khiến mọi người cứ tưởng rằng cô ta sắp được gả vào cửa nhà giàu. Kết quả là anh ta quay ngoắt 180 độ đính hôn với người con gái khác. Cô ta không biết chui mặt vào đâu, đúng là không còn mặt mũi nào để nhìn người khác. Vì có cô ta làm nền nên Dư Man Văn và Ngô Niệm Chân không quá buồn bực. Báo giới, mạng internet thi nhau đăng bài về đường tình của cậu con trai thứ hai nhà họ Đường cùng với những scandal tình ái với các cô gái, số lượng truy cập tăng vọt, người xem bình luận không ngớt, nói kiểu gì cũng có.

Người tiếp theo là Chu Tân Trúc, cô ta kinh ngạc hơn cả người nhà họ Đường, đúng là không thể tưởng tượng nổi. Người phụ nữ này quả khiến người ta khó lòng mà tưởng tượng được. Chẳng phải cô ta là người của Phương Bá Thao sao? Vì sao bỗng nhiên lại biến thành vợ sắp cưới của Đường Ca Nam? Thủ đoạn thật cao siêu. Quả thực khiến cô ta phục cô sát đất. Được gả vào cửa nhà giàu khó khăn như thế nào cô ta là người hiểu rất rõ. Đám bạn gái của anh trai, em trai cô, thậm chí cả những tình nhân của bố cô, có người nào không tranh nhau vỡ đầu chảy máu đâu, nhưng kết quả họ đâu có được bước chân vào. Tuy Phong Bình vẫn chưa được gả vào cửa nhà giàu nhưng cô ta có thể dỗ dành để Đường Ca Nam đính hôn với mình thì không thể phủ nhận đó là một kỳ tích.

Phương Bá Thao khá hơn một chút, dù gì thì ông cũng là người dày dặn kinh nghiệm, hơn nữa trong buổi tiệc tối hôm ấy, dường như ông cũng lờ mờ cảm nhận được điều đó. Vì vậy, tuy ông cũng rất tò mò, ngạc nhiên nhưng cũng không mạo muội gọi điện thoại đến nhà họ Đường. Dù như vậy, Phong Bình vẫn nhận được điện thoại khiển trách, câu đầu tiên của chú lùn là: “Tiểu thư, xin hỏi bây giờ đầu óc cô có tỉnh táo không?”

“Hoàn toàn tỉnh táo”.

“Xin hỏi đó là do cô hoàn toàn tự nguyện hay bị uy hiếp?”

“Hoàn toàn tự nguyện”.

“Ồ, vậy thì chúc mừng tiểu thư”. Ông ta thở phào nhẹ nhõm: “Chuyện này thật kích thích, cậu Bính Thần vừa mới mắng tôi té tát mặt mày, tiểu thư, hay là cô cầm theo điện thoại di động đi”.

“Không cần đâu, dù sao chú vẫn tìm được tôi mà”, Phong Bình mỉm cười.

“Cô đang kiểm tra giới hạn năng lực của tôi sao?”

“Tôi biết chú là vạn năng mà”, Phong Bình nịnh nọt, “và tôi không hề lo lắng về điều đó”.

“Cô làm như vậy là vì tình yêu sao?” Chú lùn im lặng một lúc rồi hỏi.

“Dĩ nhiên là không phải”.

“Đùa giỡn với tình cảm của người khác là vô đạo đức”.

“Vậy, nếu bị người khác đùa giỡn thì sao?”

“Điều này, điều này càng vô đạo đức”.

“Nếu không… thì làm thế nào? Làm thế nào để giết thời gian? Tôi còn lâu mới chết…”

Chú lùn ho khan hai tiếng: “Haizzz, thôi vậy, dù gì thì cô cũng là một người vô đạo đức. Tôi đề nghị hai người nhanh chóng sinh mấy đứa đi, quả thực Thúy Minh Hồ rất cô đơn”.

Đề nghị này không phải là ý tốt.

Phong Bình bật cười: “Ý kiến này rất hay, tôi sẽ suy nghĩ. Còn chuyện gì nữa không? Chồng sắp cưới của tôi sắp về rồi”. Phong Bình đặc biệt nhấn mạnh ba chữ ấy.

Chú lùn không kìm được vạch trần cô: “Theo tôi được biết thì hôm nay cậu Đường không về nhà”.

Phong Bình cười phá lên: “Quả nhiên không có gì qua được mắt chú”.

Chú lùn thở dài: “Hôm qua có ba cuộc điện thoại gọi đến hỏi hành tung của cô, bên cậu Bính Thần cũng bị chất vấn. Tạm thời họ sẽ không để lộ chuyện này ra ngoài, nhưng nhà họ Đường cũng có chút thế lực, e rằng chuyện này không giấu được lâu”.

“Đến lúc ấy hẵng hay”.

“Tạm biệt tiểu thư”.

Phong Bình cúp máy, quay người lại thì nhìn thấy Lục quản gia không biết từ lúc nào đã đứng ở cửa với đĩa hoa quả trên tay. Hừ, bà ta cũng không nên lần nào cũng dùng chiêu đấy để nghe trộm chứ, thật là thiếu sáng tạo.

Sống chung dưới một mái nhà, Phong Bình cũng hiểu đôi chút về những hành vi thái quá này của bà ta. Đường Ca Nam mồ côi mẹ từ nhỏ, Đường Trạm bận làm ăn, một cậu bé xinh xắn, cô đơn khó tránh khỏi làm trỗi dậy tình mẹ bao la của một bà giúp việc. Lâu dần, trong lòng cũng nảy sinh tình cảm, huống hồ là Đường Ca Nam dọn ra khu nhà trước đây, lại còn gọi bà ta đến chăm nom. Bây giờ bỗng nhiên có người ngoài xuất hiện, lại là người không hiểu rõ nội tình, cảm giác ghen ghét cũng bình thường.

Đối với cô, chuyện này cũng chẳng tổn hại gì, cùng lắm là xuất đầu lộ diện, lên báo lên mạng gì đó. Người chịu phiền phức là Đường Ca Nam, fan của Hạ Dao không phải là ít, anh đã bắt đầu nhận được những lời chỉ trích từ dư luận. Từ sau khi tuyên bố đính hôn, hai đêm liền anh đều ở lại công ty, chắc chắn những phóng viên mai phục ở ngoài cũng hai đêm không chợp mắt. Lúc ấy mà anh vẫn chăm lo đến sự yên tĩnh của cô thì cũng coi là hiếm có. Dù gì cũng là con nhà giàu mà, về mặt ứng phó với phóng viên đã hình thành một loạt kỹ năng. Đây là bản lĩnh mà một người như anh đã luyện được ngay từ khi còn nhỏ. Dù vậy, ngoài biệt thự của anh vẫn luôn có phóng viên chờ sẵn. Những phóng viên này đúng là có tinh thần sắt thép.

Phong Bình nằm bò trên giường, vừa đọc báo vừa ăn hoa quả.

Lục quản gia thấy không thể chấp nhận được. Tiểu thư Minh Tuyên không bao giờ như vậy, cô ấy luôn là một người nho nhã, lịch sự, làm gì cũng đúng mực. Ôi trời ơi, hoa quả rơi xuống báo mà cô ta còn nhặt lên ăn, lẽ nào chủ nhân tương lai là như thế này sao?

Bà ta không thể chịu đựng được, lầm lì đi xuống dưới.

Phong Bình tiếp tục lật xem những tin tức lá cải như không có chuyện gì xảy ra. Cuối cùng người quản lý của Hạ Dao cũng lộ diện, khi được hỏi về tâm trạng hiện nay của Hạ Dao, anh ta nói không chịu ảnh hưởng lớn, tâm trạng ổn định, đồng thời chúc phúc cho cậu Đường. Đúng là những người trong làng giải trí, có thua thì cũng không để mất thể diện. Ngược lại, những người nhiệt tình thái quá thì thi nhau viết bài bày tỏ niềm phẫn nộ thay cho thần tượng, lời văn sâu cay, chua chát, như kiểu đang gào thét đến rát cổ bỏng họng, thật là khó chịu.

Dĩ nhiên, cũng có những người thích thú với các vụ scandal, thích đào bới những tư liệu về xuất thân của Phong Bình, trên mạng có người tung tin, nói cô có qua lại với một tỷ phú tuổi quá ngũ tuần, tỷ phú này kinh doanh khách sạn. Một dạo dính lấy nhau, bỗng chốc được leo cao. Xảy ra những chuyện như vậy cũng chẳng có cách nào, những năm gần đây, những người ăn no dửng mỡ, không có việc gì làm quả thực quá nhiều, Phong Bình cũng là một trong số đó, vì vậy cô thấy rất hả hê.

Oscar Wilder (nhà văn người Anh nổi tiếng) từng nói, trên thế gian này chỉ có một việc thảm hại hơn việc bị người ta bàn tán đó là không có ai bàn tán bạn. Quả là không sai, cuộc sống quả nhiên cần có scandal thì mới thú vị.

Chỉ có điều, người tung tin này là ai?

16 thoughts on “Chương 5: Cô gái Lọ Lem thần kỳ (1)

  1. bao giờ cho hết tháng 10
    để ta ra hiệu sách ta rước nàmg Phong Bình về????
    to ss Thuy thuy:Thanks ss nhiều nhé

  2. Quảng văn nhớ thăm hỏi thường xuyên xưởng in nhé, chờ sách dài cổ luôn rồi, đợi sách vào được TPHCM thì mình thành cổ cò.

  3. Em chủ quan quá! 8) cứ nghĩ chị Thúy bảo mấy hôm nứa mới có NHTĐ ai dè từ tối quá không lên, hum nay vào đã có truyện rùi, oa! em chậm chân rồi, 🙂

  4. Hic… mình thì không ở VN nên chỉ có thể trông chờ vào bạn Quảng Văn post truyện trên blog thôi…Cám ơn bạn rất nhiều, ngày nào mình cũng vào thăm blog của bạn để chờ đọc tiếp những chương tiếp theo

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s