Chương 6: Thời gian như nước trôi (2)

Hai người về nhà ăn tối, quả nhiên ngoài trời tuyết đã rơi.

Khó khăn lắm mới có chút thời gian riêng bên nhau, Đường Ca Nam rất muốn ngồi với cô thật lâu trong căn phòng ấm áp, thưởng thức khung cảnh tuyết rơi bên ngoài, chẳng kém phần lãng mạn. Nhưng không ngờ từ đầu đến cuối Phong Bình đều để tâm trí tận đâu đâu, điều ấy khiến anh thấy mất hứng.

Lạ thật, anh không hề hiểu cô, vì sao lại đính hôn với cô nhỉ? Anh giống những người làm chuyện ngu ngốc trong lúc bị kích động, xong chuyện mới giật mình hoảng hốt. Thực ra nếu lúc ấy có một cô gái khác thì chắc chắn anh cũng sẽ hỏi và chắc chắn họ cũng sẽ nhận lợi. Không phải là tự tin quá mức mà quả thực sức hấp dẫn của nhà họ Đường khiến người ta khó lòng mà cưỡng lại được. Đến nay Đường Ca Nam vẫn chưa có kinh nghiệm bị từ chối. Nếu Phong Bình đủ thông minh thì nên biết cách thể hiện, biến giả thành thật. Tuy chuyện đính hôn của họ cũng không hoàn toàn là giả, chỉ có điều, tục ngữ đã có câu: “Trai khôn dựng vợ, gái lớn gả chồng”. Nhưng trên đời này tình cảm là chuyện khó nói, nếu có biến cố thì nhiều nhất là anh sẽ bị mắng là kẻ bạc tình. Nhưng người mắng anh còn ít sao?

Nghĩ vậy, tâm trạng vui vẻ ban đầu cũng tiêu tan, anh lầm lì đi lên tầng.

Phong Bình ngồi một mình trên sofa rồi cũng đứng dậy đi lên tầng, khi đi qua cửa thư phòng, bỗng nhiên nghe thấy Đường Ca Nam nói: “Này…”, giọng điệu như đang muốn nổi cáu với ai đó.

Phong Bình dừng lại, thò đầu vào hỏi anh: “Có chuyện gì à?”

Đường Ca Nam đi vòng qua bàn đọc sách, đưa cho cô tấm thẻ và giải thích: “Bọn họ cảm thấy rất xin lỗi về chuyện đó”.

Phong Bình nhìn thấy hai chữ “Hồng Nhật” trên tấm thẻ lập tức hiểu ra vấn đề, cô cười khẩy và nói: “Thẻ hội viên của hội quán hạng ba, em không thèm”.

Đường Ca Nam giật mình, cảm thấy hai chữ “hạng ba” nghe rất chối tai. Anh cố kiềm chế, cố ý cười và nói: “Thế theo em, thế nào mới được gọi là hội quán hạng nhất?”

Phong Bình nói: “Hội quán riêng của bố anh ở núi Nhạn Đãng có thể coi là hội quán hạng nhất?”

Có thể coi đó là tâng bốc không?

Đường Ca Nam không nói gì, rồi thấy cô nói tiếp: “Chu Tân Trúc lấy áo khoác của em. Tấm thẻ hội viên này coi như xong sao? Hứ, dù cô ta tặng em cả cái hội quán Hồng Nhật ấy thì em cũng không thèm”.

Đường Ca Nam không biết đó là những lời nói trong lúc tức giận hay chiếc áo khoác ấy thực sự quý giá nên hỏi: “Chiếc áo khoác đó có ý nghĩa đặc biệt sao?”

Phong Bình nói: “Không. Nhưng dù nó có rách nát thì cũng có ý nghĩa hơn tấm thẻ này”.

Đường Ca Nam không còn gì để nói.

Cô tức giận bổ sung thêm một câu: “Em quyết không bao giờ đến hội quán ấy nữa”.

Đường Ca Nam mỉm cười vì những lời nói trẻ con của cô, anh nói: “Nhưng những người trong giới của chúng ta hầu như đều đến đó chơi…”

“Em không có hứng thú với những người trong giới của anh”. Phong Bình ngắt lời anh, xua tay chúc ngủ ngon.

Mặt Đường Ca Nam biến sắc, câu nói ấy chẳng khác nào em không có hứng thú với anh. Anh tự cho rằng mình là người rất biết cách ứng phó với phụ nữ, nhưng cứ nói chuyện với cô là không biết làm thế nào, dù là người phụ nữ cao ngạo đến đâu thì trước mặt anh cũng phải nhún nhường vài phần, chỉ có Phong Bình là ngoại lệ.

Tâm trạng vui vẻ của anh tan biến như mây khói, anh cảm thấy ức chế. Đã đính hôn với người ta rồi còn nói không hứng thú, nói những lời ấy không sợ đã quá muộn rồi sao? Anh gặp không ít những cô gái chơi trò lạt mềm buộc chặt, nhưng không có ai chơi giống cô ta. Một người không có tiền mà mở mồm ra là ăn nói xằng bậy, thật đáng ghét.

Chính vì những điều này mà đêm ấy anh mất ngủ.

Đêm hôm ấy, có ít nhất hai người mất ngủ giống anh, một người là Phong Bình, một người là An Duyệt Sinh.

Từ sau khi nhìn thấy ảnh của Phong Bình trên báo, An Duyệt Sinh lúc nào cũng tưởng tượng đến cảnh tượng lúc hai người gặp lại nhau. Dĩ nhiên, trước khi nhìn thấy tấm ảnh ấy anh cũng đã từng nghĩ đến điều đó. Nhưng lúc ấy ý nghĩ quá mơ hồ, quá trừu tượng. Sau khi nhìn thấy tấm ảnh ấy anh tưởng tượng cụ thể hơn, phạm vi cũng thu hẹp hơn rất nhiều.

Cô ấy là vợ sắp cưới của Đường Ca Nam. Đường Ca Nam là giám đốc hành chính của Bắc Thần. Bắc Thần là khách hàng lớn của Viên Thị, hai bên đang hợp tác trong lĩnh vực bất động sản. Trong hoàn cảnh như vậy, có lẽ họ sẽ gặp nhau trong một buổi tiệc nào đó…

Kết quả là trong cuộc bán đấu giá.

Vẻ ngoài của cô ấy không khác gì trong ảnh, nhưng phong thái, cử chỉ thì khác hoàn toàn so với trước đây. Trước đây cô còn trẻ, còn non nớt, thỉnh thoảng cũng thấy bất an, mất tự nhiên, nhưng bây giờ cô ngồi trên ghế với tư thế tao nhã, bình thản giơ biển đấu giá, số tiền lên đến hàng tỷ mà nói thản nhiên như không, vẻ mặt không chút biểu cảm.

Đúng là có nhiều tiền có khác, thay đổi một cách chóng mặt.

Anh vẫn còn nhớ mùa thu năm ấy, cô bị đuổi việc, chỉ vì ba trăm tệ mà cô cãi nhau với người ta đến nỗi làm kinh động cả bảo vệ dưới tầng một. Đó là lần đầu tiên anh phát hiện ra rằng thì ra cô là một người trọng tiền bạc. Bình thường cô thường tỏ thái độ không coi tiền ra gì. Ví dụ khi anh xuýt xoa khen một loại xe ô tô nào đó trong ti vi thì dù đang làm việc khác cô cùng chạy lại và nói như muốn lấy lòng anh: “Nếu anh thích thì chúng ta đi mua một cái”. Giọng nói của những kẻ lắm tiền, cứ như kiểu dường như họ có thể mua được ngay chiếc xe ấy thật vậy. Anh ghét nhất là cái tính hài hước thái quá ấy của cô, anh không những không thích thú chút nào mà ngược lại còn thấy phản cảm. Mỗi lần như vậy anh đều mượn cớ đi vệ sinh rồi hút hai điếu thuốc để làm nguội bớt nỗi tức giận trong lòng. Sau khi anh ra ngoài, tuy cô không nói gì nhưng chắc chắn việc đầu tiên cô làm là vào phòng vệ sinh bật quạt thông gió.

Cô vô cùng hãi hùng với thói quen vứt quần lót và tất vào cùng một chiếc giỏ của anh. Nhưng anh không thể sửa được. Thực ra lúc mới bắt đầu anh cũng thử thay đổi, tuy nghĩ rằng cô làm như vậy là coi trọng hóa vấn đề, chuyện bé xé ra to nhưng về sau anh lại cố ý làm như vậy, dường như cố tình muốn chọc giận cô. Ngoài ra, lối sống tiểu tư sản của cô cũng khiến anh không thể chấp nhận được. Tiền lương thì không nổi ba nghìn tệ mà cứ đòi dùng hàng nhập khẩu. Từ nước gội đầu, sữa tắm đến gối, chụp mắt. Đặc biệt là chụp mắt, quả thực có chút nực cười. Hồi học đại học, anh ở cùng sáu người, cũng chưa thấy ai cần có chụp mắt mới ngủ được.

Cô là một điển hình cho việc tiêu tiền như nước, tuy cô chưa bao giờ nhắc đến việc thiếu tiền nhưng cái kiểu ăn tiêu như thế thì chẳng có người đàn ông nào dám chung sống với cô suốt phần đời còn lại, ít nhất là anh không muốn. Huống hồ cô thường xuyên thất nghiệp, nhưng nhờ có khuôn mặt xinh xắn nên dù không có bằng cấp vẫn tìm được việc một cách khá dễ dàng. Cũng chính vì lý do đó mà anh càng không dám nghĩ đến tương lai của hai người.

Trong khoảng thời gian hơn một năm ở bên nhau, cô thất nghiệp năm lần. Lý do có thể dùng nhan đề một bài hát để giải thích, đó là Chỉ trách em quá xinh đẹp. Vì quá xinh đẹp nên thường được cấp trên hoặc lãnh đạo khen ngợi quá lời. Một khi nuốt không trôi là cô bỏ không làm nữa. Thế nên mới có vụ cãi nhau ấy.

Hôm ấy cãi nhau nhưng vẫn không đòi được tiền. Họ lại còn bị mọi người vây quanh rồi chỉ trỏ. Thú thực lúc ấy anh thấy rất mất mặt. Trên đường về hai người không nói một câu nào.

Dường như bắt đầu từ lần đó, cả hai người đều có chút gì đó khang khác.

Nhưng cô muốn anh làm thế nào đây? Giúp cô cãi nhau ư? Xin lỗi, anh không dám làm chuyện ấy. Thà rằng bỏ ba trăm tệ ra đưa cho cô còn hơn. Ở cái công ty có hàng trăm hàng vạn người ấy, khả năng của anh không lớn hơn con giun con kiến là mấy. Cô nghĩ anh sẽ thế nào? Sớm nhận ra sự thực ấy cũng tốt, có thể sớm kết thúc.

Xét từ một góc độ khác, qua chuyện này anh có thể hiểu cô một cách rõ ràng hơn. Tiêu chuẩn đánh giá người khác của anh quyết định rất lớn vào thái độ của người ấy đối với tiền bạc. Bình thường cô rất ít khi nhắc đến vấn đề tiền bạc, thỉnh thoảng nhắc đến cũng đủ khiến người ta nghẹt thở. Dĩ nhiên anh quyết không chủ động hỏi. Một là cô không tiêu của anh một đồng nào, thỉnh thoảng mua quà cho cô, cô cảm thấy rất vui. Hai là anh sợ rằng nhắc đến sẽ rước họa vào thân, không phải anh kiệt xỉ như vậy mà là thái độ tiêu pha của cô khiến anh rùng mình. Đừng nói là anh không có tài lực hùng hậu, dù bây giờ đã có thật nhưng vẫn không thể vung tiền như rác, bởi vì tiền của anh là do anh nỗ lực kiếm được, không giống như Đường Ca Nam.

Cô là một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, vì nhất thời xúc động mà nhận lời anh ta. Sau khi tình cảm mãnh liệt ban đầu tan biến, trong lòng không hẳn không cảm thấy không cam lòng. Xét từ việc cô đính hôn với Đường Ca Nam thì quả thực là tiền đồ rộng mở.

Sự ra đi của cô là đúng đắn.

Họ ở bên nhau là ràng buộc nhau, u ám, ảm đạm. Bây giờ sự nghiệp của anh cũng coi là thuận lợi, chắc chắn cô cũng thuận lợi bước chân vào cửa nhà giàu. Đó là kết cục quá mỹ mãn.

Chỉ có điều anh cần phải gặp cô một lần.

Sau khi cô ra đi, anh tưởng rằng mình có thể nhanh chóng quên được cô. Nhưng sự thực thì hoàn toàn ngược lại, anh không những không quên được cô mà lại càng nhớ cô hơn. Một khoảng thời gian rất lâu sau đó anh mới hiểu được trạng thái tâm lý ấy của mình, không phải vì anh vẫn còn yêu cô mà là vì cô ra đi quá dứt khoát, dứt khoát đến nỗi không để cho anh có một cơ hội để níu giữ. Tuy tám, chín phần là anh sẽ không níu giữ cô nhưng lòng tự trọng của anh không cho phép cô chủ động ra đi.

Vì vậy mà anh luôn nhớ đến cô.

Advertisements

27 thoughts on “Chương 6: Thời gian như nước trôi (2)

  1. Ban oi bao gio ra sach nay the, chua co ngay cu the a, ma quang van chang bao gio ra sach dung du kien duoc hay sao >”<

  2. đề nghị Đường Ca Nam dùng sắc đẹp bản thân để câu dẫn Phong Bình, cứ như này thì bao giờ mới lên cao trào mới cơ chứ

  3. Đọc xong thật là ức chế tên An Duyệt Sinh quá đi, con trai gì mà nhỏ mọn, tính toán, tật xấu thì đầy ra đấy mà còn chê người khác. Đã thế người ta bỏ rồi lại còn lòng tự trọng không cho phép, thật là ức chế mà.

  4. Thuý dịch cuốn này à? hay nhỉ, chị ngại đọc truyện online lắm mà thi thoảng mò vào để hóng chương mới.

    • Không phải em đâu chị, bạn Thu dịch ạ. Em chỉ post thôi. Mà sắp tới em cũng k phụ trách vệc post truyện nữa. Lúc nào rảnh chị vào đọc cho vui:”>

  5. Sao minh hoi ngay ra sach bao nhieu lan ma ko thay ban tra loi j het ca the, coi thuong doc gia qua di mat, bat dau cam tinh voi nha xuat ban nay hon bach viet vi dot ra yeu em tu cai nhin dau tien anh Tuan rat nhiet tinh voi doc gia, bay gio lai chan roi.

    • Gửi bạn Meocute:
      Các comment hỏi thông tin của bạn và các bạn khác mình đều trả lời, nhưng có lẽ do lúc các bạn hỏi mình chưa thể comment ngay, nên một số bạn không biết.
      Về vấn đề này mình anh Tuấn vừa trả lời rồi, do khâu in bị trục trặc nên tới giờ vẫn chưa xong, nếu có thông tin về phát hành mình sẽ lập tức thông báo, rất xin lỗi bạn và các độc giả khác vì sự chậm trễ này.
      Trong các comment của mình ở các topic trước và cả những comment, bài viết trên TVE, trên fb Quảng Văn đều đã trả lời cụ thể vấn đề này. Rất mong các bạn thông cảm.

  6. Chào bạn, mình là BQT của diễn đàn trangsachhong.com. Trước tiên, mình thay mặt các bạn xin lỗi vì đã mạn phép post truyện của bạn trên diễn đàn của chúng mình, mà lại không xin phép bạn. Đây là một thiếu sót rất lớn của chúng mình, mong bạn nguôi giận bỏ qua, và thứ lỗi cho chúng mình nhé. Chẳng qua vì truyện của bạn dịch khá hay, xuất sắc hơn rất nhiều so với các nguồn dịch khác. Nên chúng mình mới post truyện này lên diễn đàn trangsachhong.com, vì tại diễn đàn này có rất nhiều người hâm mộ và quý mến bạn. Mình tin là với một người độ lượng và rộng lòng như bạn, sẽ bỏ qua cho hành động sai trái của chúng mình, và cho phép mình tiếp tục chia sẻ bản dịch của bạn nhé.

    Chúng mình xin cam đoan là sẽ để lại nguồn và tên người dịch cùng với lời cảm ơn của chúng mình trên đầu các bài viết. Nếu chúng mình biết được thành viên nào lấy truyện bạn dịch mà không xin phép, không đề nguồn, dịch giả và lời cảm ơn, chúng mình sẽ nhắc nhở, cảnh cáo, và nếu thành viên đó vẫn còn tiếp tục sẽ ban nick. Chúng mình xin cam đoan truyện bạn dịch khi post tại diễn đàn trangsachhong sẽ được đảm bảo chính xác như khi đăng trên wordpress của bạn.Cảm ơn bạn rất nhiều!

    • A? cái bài này nhìn quen mắt quá, hình như được copy paste hầu như toàn bộ diễn đàn nè ,bên blog Bánh được post những hai lần với hai nick khác nhau nè~.~ aaa,bó tay chấm cơm chấm mắm,sao lại có người trợn trắng mắt nói láo không biết ngượng thế này nhỉ? Nói thì có ích lợi gì? Sao không dùng hành động để chứng minh? Nếu quả thật có sự ăn năn và biết điều, những truyện ăn cắp được từ khắp nơi trên trang web trangsachhong lẽ ra phải bị gỡ bỏ rồi chứ nhỉ?

    • Yeah! Quảng Văn muôn năm !!!
      Ủng hộ QV cho lũ chuột kia một bài học
      Đã ăn cắp mà còn không biết ngượng mồm

    • vâng! nhiều người yêu quý và hâm mộ lắm đấy, tôi không biết BQT của trang web ra sao nhưng người nên xin lỗi các dịch giả và editor chắc chắn không phải ai khác chính là kẻ với cái tên chuotrain, và các member quá khích của “quý diễn đàn” đã chạy vô các wp lung tung lại dùng thủ đoạn mạo danh nick của các ss để phản biện với những lời lẽ khó có thể chấp nhận được, vô tình đổ lỗi cho QV trong sự việc “Anh sẽ yêu em từ cái nhìn đầu tiên” lý lẽ ngang ngược sau bao nhiêu sóng gió đã gây ra mà tưởng rằng chỉ một câu xin lỗi là xong ư? thế thì còn cần cảnh sát làm gì trên đời nữa? lời xin lỗi lúc này đã quá mất giá rồi, cộng đồng truyện online đã chờ đợi quá lâu và không thể chấp nhận một lời xin lỗi kiểu như mong cho qua chuyện thế này được!

  7. Em thấy QV có quyền, lý, tình để giải quyệt triệt để TSH này bằng pháp luật. E biết rằng dính đến pháp luật sẽ rất rắc rối, nhưng em hi vọng và e nghĩ mọi người cũng như em không muốn đứa con tinh thần của mình, hay những tác phẩm yêu thích của mình bị đặt ở những nơi không trong sạch và lành mạnh như vậy.

  8. Thứ gì đó mà… Đi xin lỗi mà có 1 đoạn c0m hết blog này tới blog khác… Con người k có lòng tự trọng… Anh nghĩ anh giỏi, anh đẹp chai lắm hả… Xí… Con chó ghẻ chạy rông ngoài đường còn đẹp, còn có phẩm chất hơn a…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s