CHương 13: Đặc quyền của phụ nữ (1)

Tiếp chương 12:

Sáng hôm sau tỉnh dậy, không thấy người nằm bên cạnh đâu. Nhưng bữa sáng, sữa nóng vẫn bốc hơi nghi ngút trên chiếc bàn đầu giường, sơ mi, cà vát, comple đã được là lượt phẳng phiu, chờ đợi chủ nhân của nó.

Đường Ca Nam liếc nhìn một lượt rồi hài lòng nhắm mắt hưởng thụ, trong lòng cảm thấy vô cùng khoái trí. Không cần phải nói, những thứ này chắc chắn là do Phong Bình dậy sớm chuẩn bị. Hôm nay là ngày cô ấy phải bù đắp lỗi lầm của mình.

Anh vừa nghĩ như vậy, bên tai đã vang lên tiếng nói vô cùng quen thuộc: “Cậu hai, cậu nên dậy rồi”.

Đường Ca Nam giật mình mở mắt, chỉ thấy Lục quản gia đang vắt chiếc khăn mặt, cung kính đứng trước giường anh. Anh trau mày hỏi: “Sao lại là bác? Phong Bình đâu?”

“Cô Phong vẫn chưa dậy…”

“Hả?” Đường Ca Nam tỏ ý nghi ngờ, sau đó lật cái chăn bên cạnh mình, chắc chắn bên trong không có người nên mới nói: “Cô ấy ở đâu?”

“Cô ấy ở phòng của cậu. Cậu hai, tay cậu không sao chứ? Hay là cậu…”

Lục quản gia chưa nói hết câu, Đường Ca Nam đã đạp tung chăn ra, sau đó chạy hùng hục về phòng của mình. Vừa vào thì thấy Phong Bình đang ngủ rất ngon trên giường của mình, nghe thấy tiếng động liền quay người vào trong, hoàn toàn không có ý muốn tỉnh dậy.

Đường Ca Nam vỗ vào mặt cô hai cái rồi nói: “Dậy dậy dậy, này, dậy mau…”

“Làm gì?” Phong Bình bị người khác đánh thức, tỏ vẻ rất khó chịu.

“Hôm nay là ngày em phải bồi thường, ai cho phép em ngủ nướng?”

“Anh ngáy như xe bò kêu, hại người ta mất ngủ cả đêm”.

“Cái gì? Anh mà ngáy á?”

“Đúng vậy, anh đi làm đi, đừng có đánh thức em”.

Đường Ca Nam thấy cô chơi xấu như vậy, nhất thời không biết làm thế nào, đành phải đánh răng rửa mặt, thay quần áo rồi đi làm.

 

Chương 13: Đặc quyền của phụ nữ (1)

Phong Bình ngủ đến tận trưa mới dậy, đánh răng rửa mặt xong, đọc tin tức, check mail một lúc thì đến giờ ăn trưa.

Cô ngồi trước bàn ăn thì thấy bác Lăng xách chiếc hộp đi từ phòng bếp ra, đó là bữa ăn trưa của Đường Ca Nam.

Tuy cô không thèm quan tâm đến cái gọi là bồi thường của Đường Ca Nam, nhưng vẫn cảm thấy áy náy với cái tay của anh. Cô cúi đầu gẩy vài hạt cơm, nghĩ một lúc, quyết định mang cơm cho anh.

Thế là cô vội chạy ra ngoài, gọi bác Lăng và nói: “Bác Lăng, hôm nay để tôi mang cơm cho”. Thấy nét mặt của bác ấy có vẻ ngạc nhiên, cô liền cười và nói: “Đúng lúc tôi có chuyện ra ngoài, tiện đường mang cơm luôn, hi hi. À, còn nữa, tối nay chúng tôi có việc, không về ăn cơm đâu”.

Bác Lăng vội gật đầu, dõi theo chiếc xe phóng vụt đi.

Đến tòa nhà Bắc Thần, Phong Bình xách hộp cơm vào thang máy dưới ánh mắt sáng quắc của bảo vệ. Trên đường đi gặp không ít ánh nhìn. Đến phòng giám đốc, hai cô thư ký đang thì thầm to nhỏ, nhìn thấy cô bước vào vội ngây người ra, quay sang nhìn nhau, dường như không biết phải làm thế nào.

“Giám đốc Đường có trong phòng không?” Phong Bình mỉm cười hỏi.

“Có ạ, xin cô chờ một chút, tôi giúp cô gọi giám đốc…”

“Không cần khách sáo, để tôi tự vào”.

Phong Bình cười ngăn họ lại, nói hết câu cũng là lúc đến trước phòng giám đốc, cô nắm lấy tay cầm rồi đẩy cửa bước vào, ánh mắt liếc nhìn căn phòng rộng rãi, sau đó cố định ở chiếc sofa gần cửa sổ.

Trong chớp nhoáng, cô bỗng nhiên hiểu rằng vì sao hai thư ký lại hoang mang đến vậy.

Hai người ngồi trên sofa, một cô gái tóc dài mặc bộ vest đen, những đường nét trên mặt đẹp như tranh vẽ, những ngón tay dài đang cầm chiếc thìa bón bữa trưa cho Đường Ca Nam.

Sự xuất hiện bất ngờ của cô khiến hai người đều có chút ngạc nhiên.

Phong Bình mỉm cười bước vào như không nhìn thấy gì, cô đặt hộp cơm lên trên tấm thảm, cười và nói: “Em mang cơm đến, chỉ có điều hình như anh không cần nữa”.

Thức ăn trong miệng Đường Ca Nam vẫn chưa trôi xuống cổ, vừa nhìn thấy cô đã nghẹn, ho liên hồi. Sắc mặt của cô gái kia không hề biến đổi, vẫn mỉm cười.

Phong Bình nhìn bữa trưa của họ rồi cười và nói: “Thịnh soạn quá, còn có canh bào ngư, cơm ở ngoài ngon hơn cơm ở nhà, đúng không anh Nam?”

Đường Ca Nam lấy tay che miệng, ho nhiều hơn.

Phong Bình liếc nhìn, ba ngón tay của anh đã được băng bó kỹ càng, chắc chắn là công lao của quý cô ngồi cạnh.

Trong lòng cô nghĩ như vậy nên tự nhiên ánh mắt cũng hướng về phía cô gái kia.

Điều đáng khâm phục là cô ta rất bình tĩnh, ngay trước mặt cô mà còn dám rót nước cho Đường Ca Nam, thậm chí còn vỗ lưng cho anh ta để anh dễ thở.

Phong Bình nhìn mà cũng thấy khâm phục, nhưng dường như Đường Ca Nam có vẻ không thể hưởng thụ được, anh ta vừa ho sặc sụa, vừa từ chối ý tốt của cô ta.

Phong Bình thấy anh ta quả là thần kỳ!

Từ khi cô bước vào phòng, khoảng năm phút, anh ta liền ho không ngừng, ho đến nỗi mặt mày đỏ lừ mà vẫn không dừng lại được. Quả thực cô không thể đứng nhìn được, lại gần vỗ một cái thật mạnh vào lưng anh, quả nhiên, cơn ho dai dẳng ấy dừng lại một cách thần kỳ.

Đợi đến khi anh ta hồi phục lại, cô mới cười và hỏi: “Không sao chứ?”

Đường Ca Nam vội lắc đầu tỏ vẻ không sao, anh đứng dậy và nói: “Để anh giới thiệu một chút, cô ấy là…”

“Tôi là Đường Thi, giám đốc kế hoạch mới của công ty”. Cô ta chủ động đứng lên, mỉm cười, tự giới thiệu, tỏ vẻ rất tự nhiên, thoải mái.

“Rất vui được gặp cô, cô Phong”. Nói xong cô ta đưa tay ra.

Phong Bình bắt tay cô ta, rất muốn hỏi cô ta một câu: “Công việc của cô có phải bao gồm cả việc bón cơm cho cấp trên không?” nhưng cuối cùng cũng không nói ra.

Nhưng hình như Đường Thi đã biết trong lòng cô nghĩ gì nên chủ động giải thích: “Tôi bón cơm cho Ca Nam vì tay anh trái của anh ấy không tiện lắm”.

Ca Nam? Ha ha, có nhân viên gọi giám đốc của mình như vậy sao?

Nhưng không ngờ Đường Thi lại nói tiếp: “Quan trọng hơn là tôi muốn bón cơm cho anh ấy”.

Câu nói ấy khiến Phong Bình thực sự phải nhìn cô ta bằng ánh mắt khác, Đường Ca Nam cũng tròn xoe mắt nhìn cô ta.

“Vì tôi mà tay trái của anh ấy mới bị thương”.

“Thế à?” Giờ thì Phong Bình đã hiểu: “Xem ra quan hệ của hai người không đơn thuần chút nào”.

“Đúng vậy”. Đường Thi mỉm cười rạng rỡ, “Tôi là chị khóa trên của Ca Nam, chúng tôi từng có quãng thời gian vui vẻ bên nhau…”

Đường Ca Nam thấy cô ta càng nói càng chẳng ra đâu vào đâu nên vội nói: “Đường Thi, cô về phòng làm việc đi”.

Đường Thi liếc nhìn hai người một lượt, sau đó mỉm cười và nói: “Được, vậy tôi về trước, tạm biệt cô Phong”.

Phong Bình mỉm cười và nói: “Tạm biệt”.

Sau khi cánh cửa của phòng làm việc được đóng lại, không khí trong phòng chìm trong tĩnh lặng.

Đường Ca Nam liếc nhìn Phong Bình, thấy cô đang ngắm nghía những món ăn mà anh vừa mới ăn được vài miếng, khóe môi gợi cảm khẽ mỉm cười, cứ như là không có chuyện gì vậy.

“Khụ khụ”. Đường Ca Nam ho khan hai tiếng, phá vỡ không gian tĩnh lặng, “Hơn mười hai giờ rồi, anh tưởng em không mang cơm đến…”

“Vì thế… anh đã gọi đồ ăn thịnh soạn ở ngoài?” Phong Bình ngẩng đầu nhìn anh.

“Làm gì mà thịnh soạn, chỉ là bữa cơm trưa bình thường thôi mà”.

“Tay trái của anh làm sao?” Phong Bình chuyển chủ đề, hướng ánh nhìn về phía tay anh.

“Nếu nói một cách nghiêm trọng thì bị tàn tật”. Đường Ca Nam giơ tay trái lên và nói: “Em thấy chưa? Khớp ngón giữa không thể gập lại được”.

“Nếu không chú ý thì không nhìn ra được, không ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày chứ?”

“Phải xem làm gì đã, đánh đàn thì không được”.

“Sao lại thành ra thế này?”

“Đánh nhau với người ta bị thương, lúc ấy không chú ý, để lỡ thời gian chữa trị”.

“À… thì ra là anh hùng cứu mỹ nhân”.

“Cái gì mà anh hùng cứu mỹ nhân?” Đường Ca Nam đỏ mặt, “Làm gì có chuyện ấy”.

“Thế thì là chuyện gì?”

“Thì là đánh nhau”.

Nghe giọng điệu ấy của anh, Phong Bình không kìm được nhếch mép mỉm cười, nghĩ bụng: Lẽ nào anh vô duyên vô cớ đánh nhau với người ta? Nhưng nhìn nét mặt của anh, rõ ràng là đang xấu hổ, vì thế cô đành “nuốt” những lời ấy vào bụng, không muốn để anh thấy khó xử. Hơn nữa, mình hỏi cặn kẽ như vậy rất dễ bị hiểu lầm là ghen.

Trước khi đính hôn, hai người đều có cảm tình với nhau. Nhưng sau khi đính hôn, hai người đều cố gắng kìm nén, không bộc lộ cảm tình của mình với đối phương. Đây có thể coi là cuộc “tranh tài” ngầm, không cần thách thức bằng lời nói, trong lòng hai người đều tự hiểu. Trước đây tình trạng này luôn trong trạng thái ẩn, bây giờ thì có xu hướng “rõ rành rành”. Lúc ấy, tốt nhất là không để ý đến.

Nghĩ đến đấy, cô liền tỏ ra rất độ lượng, cúi người xuống mở hộp cơm, gắp thức ăn rồi cười và nói: “Anh còn đói không, để em bón cho anh ăn”.

Bữa sáng Đường Ca Nam chỉ uống một cốc sữa, bữa trưa mới ăn được miếng đầu tiên đã nghẹn, làm sao mà không đói được cơ chứ? Chỉ có điều lúc sáng cô ta vẫn còn giở trò, sao bỗng nhiên bây giờ lại thay đổi thái độ? Lẽ nào là vì Đường Thi? Haizzz, mặc xác nó, là gì thì là, cô đã muốn bón cho anh thì dù là thuốc độc anh cũng dám ăn.

Phong Bình gắp thức ăn đưa đến trước mặt anh, anh há to miệng, vừa ăn vừa buôn dưa lê.

“Chị khóa trên của anh cũng họ Đường à?”

“Ừ”.

“Hai người không có quan hệ huyết thống đấy chứ?”

“Không”.

“Tình cảm của hai người rất tốt đẹp, đúng không?”

“Hồi còn đi học anh đã từng theo đuổi cô ấy…”

“Thật à?”

“Ừ, ực ực…” Đường Ca Nam uống hai ngụm nước rồi mới nói: “Chỉ có điều cô ấy đã từ chối”.

“Không phải chứ?” Phong Bình tỏ vẻ ngạc nhiên, dừng tay lại không gắp thức ăn nữa.

“Rau, anh muốn ăn rau”.

“Ồ…” Phong Bình gắp rau cho anh, “Em không nghe nhầm đấy chứ. Anh là Đường Ca Nam cơ mà. Cô ta lại từ chối anh?”

Đường Ca Nam nghe vậy liền lườm cô một cái, nhai rau thật kỹ, nuốt xuống cổ rồi mới nói: “Đúng vậy, lúc ấy anh đau lòng chết đi được, uống say một trận, sau đó tìm một cô bạn gái nước ngoài”.

“Sau đó thì sao?”

“Anh quên rồi… Haizzz, sao em cứ gắp rau mãi thế, bóc hai con tôm cho anh ăn đi mà”.

“Ok”. Phong Bình đặt đũa xuống, bóc một con tôm trắng nõn nhét vào miệng anh, tiếp tục tra khảo: “Chuyện như thế này làm sao có thể quên được?”

Đường Ca Nam ăn con tôm do cô bón, cảm giác thật là ngon lành, sảng khoái, lại thấy cô hỏi han về chuyện tình cảm của mình, trong lòng cảm thấy rất thỏa mãn, cười khì khì và nói: “Về sau, cô bạn gái kia chia tay với anh, anh lại uống say một trận”.

Phong Bình phì cười: “Nghe có vẻ anh thật là đa tình, hôm nay say một trận, ngày mai say một trận”.

“Chủ yếu là vì hồi ấy còn trẻ, thất tình mà không uống say bí tỉ thì dường như không gọi là thất tình”.

“Còn có cách nói đó sao?”

“Dĩ nhiên”. Đường Ca Nam khua khua bàn tay phải bị đau, thản nhiên nói: “Nói thì em cũng không hiểu được, chỉ có điều, lúc ấy vẫn còn ấu trĩ, một số việc không phải xuất phát từ trái tim, nhưng hầu hết những nam sinh hồi ấy đều như vậy”.

Phong Bình nhìn cười, gật đầu lia lịa: “Em hiểu em hiểu, đàn ông không có trải nghiệm về tình yêu thì đâu được gọi là đàn ông, đúng không? Nếu ngay cả một người phụ nữ để anh ta uống say một trận cũng không có thì chẳng phải là rất đáng buồn sao?”

Đường Ca Nam gườm gườm nhìn cô: “Anh muốn uống canh”.

Phong Bình nhìn hai bát canh trên bàn rồi cười và nói: “Canh gì? Canh bào ngư hay là…”

“Canh cà rốt nấu thịt”.

Phong Bình mỉm cười, bón canh cho anh, sau đó lại quay về chủ đề ban đầu: “Ban đầu chị khóa trên của anh đã từ chối anh theo đuổi rồi, sao bây giờ lại ứng tuyển vào công ty của anh?”

“Chẳng có gì là lạ cả. Cùng là một công việc nhưng Bắc Thần là tốt nhất, có nhiều cơ hội phát triển”.

“Anh cho rằng cô ta vì tiền sao?” Ý nói là cũng có thể vì một người nào đó.

“Có lẽ là theo đuổi cảm giác thành công. Trước đây cô ấy từng nói muốn có không gian rộng lớn để phát triển bản thân. Này, sao em cứ hỏi về cô ấy thế?” Bỗng nhiên Đường Ca Nam thay đổi ngữ khí, cười bí hiểm và nói: “Ghen à?”

“Tò mò mà, trí tò mò của phụ nữ lúc nào cũng mãnh liệt như thế”. Cô ngừng một lát rồi bổ sung một câu: “Lẽ nào nhìn em giống với người phụ nữ thích ghen tùy tiện lắm sao?”

“Rất giống, vô cùng giống”. Đường Ca Nam cố tình chọc tức cô.

“Anh quên giao hẹn ban đầu của chúng ta rồi sao? Anh có quyền nuốt lời bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu. Nếu anh yêu người khác thì chỉ cần nói với em một tiếng là được, em rất biết điều”. Phong Bình tỏ vẻ rất nghiêm túc.

Đường Ca Nam ngây người hai phút, sau đó cười và nói: “Dĩ nhiên, nếu em thay lòng đổi dạ thì anh cũng tác thành cho em”.

Đây là lần đầu tiên hai người nói đến vấn đề này, tuy nói bằng giọng điệu bông đùa nhưng không khí có gì đó khang khác.

Phong Bình thấy anh dùng bốn chữ “thay lòng đổi dạ”, cứ như là bây giờ cô đang yêu anh vậy, rõ ràng là muốn chiếm lợi về mình. Nhưng vì cô chủ động nhắc đến chủ đề này khiến không khí trở nên ngột ngạt nên tự cảm thấy có nghĩa vụ phải xoa dịu nó: “Muốn ăn gì nữa không?”

Đường Ca Nam lắc đầu: “Không ăn nữa”.

Thế là Phong Bình đặt thìa xuống, lấy một con tôm trong khay và bắt đầu bóc.

Đường Ca Nam nói: “Anh không ăn nữa mà”.

“Em nghe thấy rồi, em tự bóc cho mình ăn”. Phong Bình đưa con tôm trắng nõn vào miệng, lẩm nhẩm nói: “Tự mình bóc tôm, mùi vị thật khác biệt”.

Đường Ca Nam thấy hơi kỳ lạ, bỗng nhiên hỏi: “Không phải đây là lần đầu tiên em bóc tôm cho đàn ông ăn đấy chứ?”

Phong Bình cũng ngạc nhiên, cô cười và nói: “Lần đầu tiên em bóc tôm cho mình ăn”.

Đường Ca Nam ngả người vào sofa, mỉm cười và hỏi: “Không phải là em chưa yêu bao giờ chứ?”

“Làm gì có chuyện ấy?” Phong Bình cười phá lên, thấy anh tỏ vẻ nghi ngờ nên đưa ra câu trả lời khẳng định: “Dĩ nhiên là em đã từng yêu rồi”.

“Thật xem, nói ra xem nào…”

“Nói ra xem nào?”

“Đúng vậy, nói xem em đã yêu mấy lần, đối phương là người đàn ông như thế nào?”

“Sao anh có thể khẳng định chắc chắn là đàn ông như vậy?” Phong Bình cố tình chọc ghẹo anh.

Quả nhiên Đường Ca Nam tròn xoe mắt ngạc nhiên, nhưng sau đó anh lập tức cười phá lên: “Em đang chuyển chủ đề nói chuyện, anh không bị mắc lừa đâu”.

Phong Bình đang bóc tôm, không ngẩng đầu lên mà buột miệng nói: “Quá nhiều lần rồi, em không nhớ rõ nữa”.

“Nếu nhất định anh muốn biết bằng được thì em có thể thử cố gắng nhớ lại, điều kiện là trước tiên anh cần nói rõ về bản thân mình”.

21 thoughts on “CHương 13: Đặc quyền của phụ nữ (1)

    • Nhà in hẹn bên công ty mình là trước 31/12 bạn Mèo ạ, sáng nay người của công ty đã xuống đó hỏi rồi. Nếu có chậm thì chỉ 1,2 ngày thôi thì hôm qua gọi điện họ báo là sắp xong rồi. Mình cũng mong sách ra quá chừng:((

  1. Pingback: Top Posts — WordPress.com

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s