Tình yêu pha lê – Chương 3: Trân trọng quãng thời gian niên thiếu (4)

Tại phòng khám bác sĩ Thành.

Hôm nay đón bệnh nhân là một nhân viên khác, vừa thấy Minh Nhật Lãng vào cô liền nhiệt tình đón tiếp: “Cậu Minh à, hôm nay có phải lịch khám của cậu đâu, sao cậu đến đây?”.

“Bác sĩ Thành có đây không ạ? Em có việc cần tìm bác ấy”.

“Đến đúng lúc đấy, chậm mấy phút nữa là bác ấy đi về rồi”.

Trong lúc nói chuyện thì bác sĩ Thành đã thay thường phục đi xuống. “Ơ, A Lãng, sao cháu lại đến đây thế này?”.

“Bác sĩ Thành, cháu có thể phiền bác chút thời gian được không?”.

“Đương nhiên là được, cháu lên đây đi”. Bác sĩ Thành từ trước đến giờ luôn quý mến Minh Nhật Lãng.

Minh Nhật Lãng kéo tay Nguyệt Loan cùng đi lên gác, lúc này bác sĩ Thành mới chú ý đến cô gái đi cùng cậu. Bất giác ông nhìn cô gái đang mặc đồng phục trường Thần Quang một lượt. Đôi mắt nhỏ, dài, dáng người cân đối, hai bím tóc dài khiến người khác có ấn tượng rất sâu sắc.

“Cậu đừng kéo tớ nữa, Minh Nhật Lãng, tớ tự đi là được chứ gì”. Lâm Nguyệt Loan bị cậu kéo đi như thế cũng không thoải mái gì, muốn đẩy ra nhưng không dám dùng lực quá mạnh.

Minh Nhật Lãng coi như không nghe thấy gì, cậu vẫn kéo cô đến tận phòng làm việc của bác sĩ Thành, đến trước bàn làm việc cậu mới buông tay cô ra. Bác sĩ Thành nhìn hai người và không nói gì cả.

“Bác sĩ, cháu có việc này muốn nghe ý kiến mang tính chuyên ngành của bác”.

“Cháu nói đi”.

“Tình hình sức khỏe của cháu bây giờ có thể ra ngoài đi du lịch, dã ngoại được không ạ?”.

Lâm Nguyệt Loan hít một hơi dài mà không dám thở ra nữa. Cô không ngờ Minh Nhật Lãng kéo cô đến đây lại vì chuyện muốn cô nghe thấy ý kiến của bác dĩ về việc đi dã ngoại. Cậu không hề dấu giếm gì về bệnh tình của mình mà còn muốn nói nó trước mặt cô nữa. Tại sao lại thế? Chẳng phải ở trường cậu ấy phải che dấu rất vất vả hay sao! Sao lại không muốn giấu cô ấy? Quan hệ giữa hai người đâu phải là bạn bè thân thiết lắm đâu! Lẽ nào…

Cô như hiểu ra điều gì đó rồi bật dậy như lò xo: “Minh Nhật Lãng, sao cậu lại biêt là tớ biết rồi?”/

Một câu không đầu không cuối, người ngoài nghe chắc không hiểu gì. Thế nhưng Minh Nhật Lãng lại hiểu rất rõ. “Hôm đó tớ thấy cậu ở đây rồi, cũng nghe được chuyện cậu hỏi chị Vương về bệnh tình của tớ”.

Lâm Nguyệt Loan đỏ mặt nhìn cậu: “Không phải là tớ hỏi, là bạn của tớ chứ…ah, hôm đó chẳng phải cậu không nhìn thấy tớ và đi về rồi sao?”.

Minh Nhật Lãng chẳng có bụng dạ nào mà suy nghĩ câu hỏi của cô, cậu quay lại hỏi bác sĩ Thành: “Bác sĩ, có đi được không ạ?”.

Bác sĩ Thành im lặng quan sát này giờ, bác cũng đoán được mọi chuyện qua cuộc đối thoại của hai cô cậu này. Và cũng đoán ra tại sao Minh Nhật Lãng lại dẫn theo cô gái này đến đây hỏi chuyện với vẻ quan trọng như thế. Bác cười và nói: “Chuyện này à, đầu tiên bác cần biết rõ là các cháu đi du lịch ở đâu, cụ thể là hoạt động thế nào, phải biết rõ thì mới đưa ý kiến được”.

“Đi hồ Phương Trạch, chỉ đến đó ngắm chim thôi ạ”.

“Nếu chỉ đi ngắm chim thì hoàn toàn không vấn đề gì”. Bác Thành vừa nói vừa mở rộng hai tay, điệu bộ tỏ ý “điều này có gì khó chứ”.

“Thế nhưng đường rất xa, trong rừng cũng không dễ đi nữa, cậu ấy lại không được ngã không được chạm vào mà”. Lâm Nguyệt Loan nói lại những câu này không phải muốn tìm lý do từ chối mà thực sự cô muốn nghe ý kiến của bác sĩ xem thế nào.

Bác sĩ Thành ngồi xuống trước mặt cô rồi nói: “Ai nói Minh Nhật Lãng không được ngã, không được chạm vào?”.

“Không phải cậu ấy… bệnh ấy như thủy tinh… không cẩn thận là sẽ vỡ sao ạ?”.

Lâm Nguyệt Loan đưa mắt nhìn Minh Nhật Lãng, từng câu từng chữ nói ra ấp úng. Cậu lại ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bác sĩ Thành cười rồi giảng giải tỉ mỉ cho Nguyệt Loan nghe về bệnh tình của cậu ấy.

“Cháu gái à, chắc là cháu chưa hiểu hết về bệnh của Nhật Lãng rồi. Người mắc bệnh giòn xương do chất xương giòn và mỏng nên mới dễ gãy. Người mắc bệnh nặng thậm chí có thể tự gãy xương. Vì thế nên mới gọi là người thủy tinh. Thế nhưng bệnh tình của A Lãng không nghiệm trọng như thế, chất xương của cậu ấy đúng thực cũng giòn và yếu, mật độ xương kém hơn so với người bình thường thế nhưng không đến mức độ như người thủy tinh. Thêm nữa, cậu ấy đã điều trị nghiêm ngặt trong một thời gian dài cho nên đến bây giờ mật độ xương đã bằng 80% người bình thường, không dễ bị gãy xương nữa. Vì vậy một số hoạt động nhẹ nhàng, không quá kích động cậu ấy hoàn toàn có thể tham gia được, chỉ cần chú ý một chút là ok rồi. Nếu giống như thủy tinh thật thì hàng ngày phải chú ý kĩ càng mọi thứ lắm, làm sao một bác sĩ chủ trị như bác dám cho câu ấy đi học chứ”.

“Như thế ah, vậy là cháu hiểu nhầm rồi”.

Lâm Nguyệt Loan đến lúc này mới thực sự hiểu rõ mọi chuyện, suýt chút nữa là hại Minh Nhật Lãng rồi. Giá mà biết sớm thì tốt, biết sớm đã không khiến Nhật Lãng vừa giận vừa tổn thương như thế này. Cô len lén liếc mắt nhìn người đang đứng cạnh mình, cậu vẫn ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng biết sắc mặt bây giờ thế nào nữa.

“Được rồi, bây giờ cháu đã hiểu rõ mọi chuyện rồi nhé, chuyện dã ngoại… có thể cho A Lãng của chúng ta đi cùng rồi nhé!”. Bác sĩ Thành cười và nói.

“Đương nhiên ạ!”. Nguyệt Loan gật đầu lia lịa, cô đứng dậy kéo tay Minh Nhật Lãng, “Sáng chủ nhật này nhé, không gặp không về!”.

Cùng lúc Lâm Nguyệt Loan đến nói chuyện từ chối với Minh Nhật Lãng thì Tiêu Tinh Dã đi lấy xe. Không ngờ lấy xe ra đến nơi thì chẳng thấy bóng Lâm Nguyệt Loan đâu nữa. Người đâu nhỉ? Cậu đạp xe đi một vòng quanh sân tìm thử mà không thấy đâu cả. Nghĩ chán chê cậu đành rời khỏi trường, nhưng không yên tâm nên lại vòng qua nhà cô xem thế nào, cửa vẫn khóa, vậy cô đi đâu được nhỉ?

Tiêu Tinh Dã cũng không về nhà mà đợi ngay dưới tầng nhà Nguyệt Loan. Kết quả là đợi đến tối mịt mới thấy xe nhà Minh Nhật Lãng đưa cô về. Trong lồng ngực bất chợt có ngọn lửa bùng cháy và lan rộng.

“Tiêu Tinh Dã, sao cậu lại ở đây thế?”. Vừa xuống xe một cái Lâm Nguyệt Loan đã nhận ngay ra bóng Tiêu Tinh Dã ở đó.

Tiêu Tinh Dã không nói gì cả, đôi mắt cậu sáng rực lên trong đêm tối và đang trừng trừng nhìn Minh Nhật Lãng trong xe.

“Tớ đi lấy xe, còn cậu thì cứ im hơi lặng tiếng mà đi thế sao? Chí ít cậu cũng phải nói với tớ một tiếng chứ, hại tớ tìm khắp nơi như một thằng điên, rồi lại đứng đợi ở đây như một thằng ngốc!”.

“Xin lỗi mà, Tiêu Tinh Dã, lúc đó tớ không kịp…”.

Tiêu Tinh Dã chặn ngay lời cô mà hỏi: “Có chuyện gì mà gấp gáp thế?”.

“Không liên quan đến cậu ấy, là tớ đột nhiên kéo cậu ấy lên xe thôi”. Minh Nhật Lãng bước đến hỏi.

Cậu không lên tiếng còn không sao, cậu đã lên tiếng càng khiến Tiêu Tinh Dã giận sôi thêm: “Cậu nói cái gì, cậu kéo cô ấy lên xe, cậu dựa vào cái gì mà kéo cô ấy lên xe?”.

Lâm Nguyệt Loan thấy chuyện không ổn liền vội ngăn lại: “Tiêu Tinh Dã, cậu làm cái gì thế hả?”.

“Cậu ta tự nhiên kéo cậu lên xe, tớ phải thay cậu xả giận mới được”. nố rồi Tiêu Tinh Dã chuẩn bị nắm đấm bước đến, cậu ta chắc chắn đến 200% sẽ đấm vào mặt Minh đại thiếu gia ẻo lả kia.

Lâm Nguyệt Loan thét lên: “Tiêu Tinh Dã, cậu đừng có làm bừa, Minh Nhật Lãng cậu mau về đi, cậu về trước đi”.

Nói chuyện đùa gì ở đây, Minh Nhật Lãng sao đỡ được cú đấm của Tiêu Tinh Dã chứ. Cho dù là người xương cốt bình thường, thì cũng không đỡ được mấy cú đấm của Tiêu Tinh Dã. Bác Hồng ngồi trong xe quan sát động tĩnh nãy giờ cũng vội vàng bước ra ngoài. Cậu thanh niên cao to này hình như muốn động chân tay với cậu chủ, sao được chứ? Cho dù bằng giá nào bác cũng phải bảo vệ bằng được cậu chủ nhỏ của mình.

“Ê, cậu học sinh kia, đừng làm bừa. Cậu chủ, mau lên xe”.

Minh Nhật Lãng chỉ còn cách lùi lại phía sau, thế nhưng cậu vẫn chưa muốn lên xe: “Bác Hồng, bác vào xe đi”.

Bác Hồng giật mình khựng lại nhưng bị ánh mắt cậu chủ nhìn qua một cái, chẳng còn cách nào khác bác đành vào xe. Đợi bác Hồng vào xe rồi Minh Nhật Lãng mới tiếp tục nói: “Tiêu Tinh Dã, cậu dựa vào cái gì mà nổi nóng với tớ? Tớ kéo bạn ấy lên xe là chuyện giữa tớ và bạn ấy, có liên quan gì đến cậu chứ?”.

Một người từ trước đến giờ luôn nhẫn nhịn như Minh Nhật Lãng đột nhiên hôm nay lại nổi dậy. Cậu không thể tiếp tục nhẫn nhịn được nữa. Ban chiều ở dãy phòng học là Tiêu Tinh Dã gọi cậu lại, sau đó đến lượt Nguyệt Loan nói chuyện từ chối đi chơi ngày chủ nhật. Không cần nói cũng biết đó là chủ ý của Tiêu Tinh Dã.

“Đương nhiên là có liên quan đế tớ rồi, cô ấy… là bạn tốt nhất của tớ, cô ấy bị người khác bắt nạt thì tớ sẽ ra mặt thay cô ấy”.

“Tớ không bắt nạt cô ấy”.

“Đúng đúng đúng, Minh Nhật Lãng đâu có bắt nạt tớ”. Lâm Nguyệt Loan nói thêm.

“Vậy cậu ta lôi cậu lên xe làm cái gì chứ!”.

“Cậu ấy… chỉ là muốn đưa tớ về nhà”.

Không thể nói chuyện đến phòng khám với cậu ấy được, Minh Nhật Lãng đã dặn rõ ràng là: Những chuyện liên quan đến bệnh tình của tớ, hi vọng cậu không nói với ai cả.

Cô đã trịnh trọng tuyên bố: Tuyệt đối giữ lời hứa.

“Đưa cậu về nhà? Cái xe này chẳng phải tốc độ nhanh lắm sao, sao đi gì mà lâu thế?”.

Lâm Nguyệt Loan bị hỏi bất ngờ không biết phải trả lời thế nào. Minh Nhật Lãng thấy thế liền đáp: “Trên đường bọn tớ có đi uống nước”.

“Đúng đúng đúng, bọn tớ đi uống nước”.

Lâm Nguyệt Loan nói xong mới cảm thấy câu trả lời này không thể khiến Tiêu Tinh Dã vừa ý được. Từ trước đến giờ cậu ấy và Minh Nhật Lãng không hòa hợp với nhau, quan hệ như nước với lửa không thể dung hòa. Lần này cô bỏ mặc Tiêu Tinh Dã ở lại và “đi uống nước” với Nhật Lãng, đảm bảo Tiêu Tinh Dã sẽ tức điên lên.

Quả nhiên, sắc mặt Tiêu Tinh Dã trầm lại và cười nhạt: “Hóa ra là thế, cậu ngồi xe ô tô đi uống nước. Lâm Nguyệt Loan, cậu chỉ nghĩ đến việc hưởng thụ hèn chi quên mất là tớ đang đứng đợi cậu”.

Lâm Nguyệt Loan vội vàng nói: “Tiêu Tinh Dã, không phải thế đâu…”.

Tiêu Tinh Dã mặc kệ cô, cậu quay xe lại, chốc sau đã không thấy bóng người.

Nhìn theo bóng Tiêu Tinh Dã mất hút trong màn đêm, cả Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng đều im lặng không nói gì. Hồi lâu sau Lâm Nguyệt Loan mới lên tiếng: “Cậu về đi Minh Nhật Lãng, cũng không còn sớm đâu”.

“Cậu lên gác trước đi”.

“oh, tạm biệt”.

“Tạm biệt”.

Lâm Nguyệt Loan buồn bã lên gác, Nhật Lãng đứng đó một lát rồi quay về xe.

Bác Hồng len lén nhìn cậu qua gương chiếu hậu, không nói một lời nào mà cứ thế lái xe thẳng về biệt thự nhà họ Minh. Theo thói quen, gần đến cổng Minh Nhật Lãng im lặng suốt buổi lúc này mới lên tiếng: “Bác Hồng, chuyện hôm nay không được nói với mẹ cháu”.

Bác Hồng tuy đồng ý nhưng trong lòng cảm thấy rất bất an. Chuyện của cậu chủ với cô cậu học sinh kia xem ra không “thái bình” cho lắm. Nhỡ may có chuyện gì xảy ra thì bà chủ không để yên.

Bữa cơm tối, bà Minh hỏi con sao hôm nay về muộn. Nhật Lãng đáp: “Con đến chỗ bác sĩ Thành”.

“Sao thế, con không khỏe à?”, bà Minh buông đũa vội vàng hỏi, ông Minh đang gắp thức ăn cũng khựng ngay tay lại.

“Không sao ạ”. Minh Nhật Lãng hồi hộp nói: “Mấy bạn lớp con định cuối tuần đi dã ngoại. Con muốn đi hỏi bác sĩ Thành xem con có tham gia được hoạt động này không thôi ạ”.

Hai vợ chồng ông Minh nghe thấy thế mới thở phào, gương mặt giãn ra.

Thế nhưng bà Minh lại không yên tâm: “Đi dã ngoại à? Có leo núi không? Leo núi thì phải cẩn thận”.

“Không leo núi đâu ạ, là đến hồ Phương Trạch ngắm chim. Con nghe nói đó là thiên đường của chim đấy ạ”.

“Vậy thì đi được, có điều đường cũng xa đấy. Lớp con đi mấy người để bố bố trí xe cho con”. Ông Minh nói.

“Con cảm ơn bố, chắc là 7, 8 bạn ạ!”.

“Ừ, để bác Hồng đưa con đi, bố sẽ bố trí hai chiếc xe của công ty nữa, mấy đứa chơi cho vui”. Ông Minh vui vẻ vỗ vỗ vai con.

Bà Minh cũng mỉm cười gật đầu. nụ cười của bà sáng và tươi tắn như ánh đèn pha lê.

Love 4:

Tần Quảng Phong thấy Tiêu Tinh Dã lại đóng băng rồi. Sáng sớm đến lớp đã thấy cậu ta đá ngang đá dọc, ngồi xuống ghế thì đá ghế, cậu ta mà không vui, không thoải mái, thì trong vòng bán kính 15 mét cũng cảm nhận được.

“Lại chuyện gì nữa thế này? Kỷ băng hà thứ 5 à? Sao không nghe dự báo thời tiết nói gì nhỉ!”. Tần Quảng Phong hớn hở nói đùa với Tiêu Tinh Dã, thế nhưng đổi lại là ánh mắt sắc lạnh như sắp giết chết người, Quảng Phong im bặt.

Giờ nghỉ, nhân lúc Tiêu Tinh Dã ra ngoài, Quảng Phong mon men sang hỏi Lâm Nguyệt Loan: “Sao thế? Hai cậu lại cãi nhau à?”.

“Không sao đâu, lát nữa là cậu ấy lại ok ngay ấy mà”. Lâm Nguyệt Loan không muốn nói nhiều, cô quay đầu cầm tập vở của Tiêu Tinh Dã lên xem, nhìn một chốc rồi lắc đầu: “Nghe hết một tiết rồi mà chẳng ghi được chữ nào”.

“Cậu không đôn đốc cậu ấy thì cậu ấy ghi được cái gì chứ, cậu ấy cần một đôn đốc viên đấy!”.

Lâm Nguyệt Loan thở dài không nói gì nữa, cô cầm cuốn vở và đi ra ngoài.

Tiêu Tinh Dã đang mua lon coca ở máy bán hàng tự động, sau đó ngồi ở bậc cầu thang, trong lòng nóng nực, uống cạn lon coca mà vẫn như bốc hỏa. Uống xong lon nước cậu đi về phía phòng học lớp 10 (3). Nặng nề đặt người xuống ghế, cậu ngạc nhiên khi thấy sách vở của mình sao lại gọn gàng thế này chứ, ai thu dọn giúp mình? Cậu ngước mắt nhìn lên bàn trên một cái, hai bím tóc lúc lắc phía trước mặt.

Cậu khẽ hừ lên một tiếng rồi lại hất tung đống vở lộn xộn ra đầy bàn. Quyển vở ngữ văn đột nhiên rơi xuống đất, khi cúi xuống nhặt nó cậu mới phát hiện ra đã có người ghi thêm bài cho cậu. Cậu lật tiếp mấy trang trước nữa, nhưng bài ghi thiếu lần trước đã được làm đầy đủ, trong quyển vở còn kẹp mẩu giấy: Sau khi tan học có thể ngồi xe cậu về nhà không?

Cậu không trả lời câu hỏi của cô.

Tiếng chuông tan học vang lên, Tiêu Tinh Dã thu dọn sách vở rồi ra ngoài, Lâm Nguyệt Loan đi sát theo sau, Minh Nhật Lãng thấy cảnh một trước một sau như thế đôi mắt bất giác lại cụp xuống.

Tiêu Tinh Dã lấy được xe ra ngoài đã thấy Lâm Nguyệt Loan đứng đợi ở cổng. Cậu coi như không nhìn thấy mà cứ thế dắt xe đi qua. Cậu không lên xe đi mà cứ thế dong bộ, Lâm Nguyệt Loan cười rồi đi theo sau cậu.

“Được rồi mà, đừng giận tớ nữa. Hôm qua đúng là đi vội quá nên mới không kịp nói với cậu. Cậu bỏ qua cho tớ lần này đi, sau này tớ không thế nữa”. Lâm Nguyệt Loan làm bộ dạng như học sinh tiểu học thành tâm nhận lỗi sai.

“Cậu còn đi theo tớ làm cái gì, chả nhẽ xe ô tô nhà người ta không bằng xe đạp nhà tớ sao?”. Tiêu Tinh Dã lạnh lùng nói.

“Nói thật nhá, tớ cảm thấy ngồi ô tô khó chịu lắm, ngồi xe đạp vẫn thích hơn. Đặc biệt là ngồi xe của bạn Tiêu Tinh Dã, tâm trí, hành động, động tĩnh hợp nhất”. Cô bắt đầu ba hoa về xe đạp bằng những lời quảng cáo ô tô.

Gương mặt của Tiêu Tinh Dã sắp không lạnh lùng được nữa rồi: Tớ… nhưng tớ không mời cậu uống nước đâu”.

“Cậu đèo tớ về nhà, tớ mời cậu uống. Tớ bỏ tiền cậu bỏ sức, được chưa?”. Lâm Nguyệt Loan nói bằng giọng điệu chẳng khác gì nịnh trẻ con cả. Cô thừa hiểu tính Tiêu Tinh Dã chỉ ưa mềm mỏng chứ không chịu được sự lạnh lùng.

Tiêu Tinh Dã lên xe rồi quay lại nói, tuy không nhìn cô nhưng giọng nói đã vui vẻ trở lại: “Lên xe đi, đồng ý!”.

Cả hai dừng xe ở một quán nước bên đường, và vào uống nước.

Lâm Nguyệt Loan uống một cốc ước cam, còn Tiêu Tinh Dã uống một cốc nước chanh. Cả hai ngồi đối diện nhau, vừa uống vừa nói chuyện.

“Tiêu Tinh Dã này, chủ nhật đi hồ Phương Trạch dã ngoại nhé!”.

“Minh Nhật Lãng… vẫn đi cùng chúng ta à?”. Hôm qua cậu bảo cô đi từ chối người ta, cuối cùng chẳng thấy người đâu. Đã thế lại còn đi cùng Minh Nhật Lãng. Dùng móng chân mà nghĩ cũng biết là nhiệm vụ không hoàn thành.

“Uh, đi chứ, cho dù Minh Nhật Lãng có công tử ẻo lả thì đi chơi cũng chẳng sao đâu”.

“Nói thật nhé, tớ có một trăm một vạn một nghìn ý nghĩ không muốn đi chơi cùng cậu ta. Cậu ta cũng thế, sao cứ phải đi cùng với chúng ta làm cái gì cơ chứ? Cậu ta thiếu gì chỗ đi chơi chứ!”.

“Đừng nói thế Tiêu Tinh Dã, Minh Nhật Lãng… những chỗ khác cậu ấy đi chán rồi, nói chung là muốn ra ngoại ô cho vui”. Nguyệt Loan bắt đầu nói bừa lý do.

“Nếu cậu ta muốn đi sao không đi một mình đi”.

“Mộ mình đi thì có ý nghĩa gì chứ, đông người mới vui mà. Mọi người đều là bạn học với nhau, cậu đừng tẩy chay cậu ấy chứ!”. Lâm Nguyệt Loan ra sức thuyết phục cậu.

Tiêu Tinh Dã nói với giọng không vui vẻ gì: “Sao cậu cứ bênh cậu ta thế, Lâm Nguyệt Loan?”.

“Cậu không thấy là tớ bênh cậu hơn sao? Cậu không vui một cái là tớ lại lẽo đẽo theo sau cậu dỗ dành, chả khác gì người hầu cả”.

Câu này không sai, Tiêu Tinh Dã tính cách nóng nảy, động tí là bốc hỏa, như viên đạn chỉ chực bay khỏi nòng súng. Mỗi lần có chuyện không vui vẻ là Lâm Nguyệt Loan lại cầu hòa trước, hóa giải mọi cuộc “can qua”.

“Cậu… sao lại bênh tớ thế?”. Tiêu Tinh Dã cúi mặt hút nước chanh nhưng đôi tai đang vểnh lên để nghe câu trả lời của Lâm Nguyệt Loan.

“Bởi vì cậu và tớ cùng là những người lưu lạc nơi chân trời. Tớ không bênh cậu thì ai bênh cậu chứ? Tính cậu vừa nóng lại vừa vội, tớ phải chú ý cậu hơn nữa không lại sinh chuyện”. Khẩu khí của Lâm Nguyệt Loan giống như như bà mẹ trẻ khiến Tiêu Tinh Dã nghe mà dựng cả người. Tuy thế nhưng trong lòng cảm giác vui sướng đang âm ỉ. Hóa ra, cô ấy cũng đối xử với cậu thân thiết như thế.

“Vậy được rồi, dẫn cả cậu ta đi theo, còn gọi ai nữa không?”. Tiêu Tinh Dã vui vẻ một cái là ăn nói dễ nghe ngay.

“Tớ sao cũng được, cậu muốn gọi ai cũng ok”. Lâm Nguyệt Loan để cậu lựa chọn.

Ánh chiều tà chiếu qua ô cửa kính và buông đầy những sợi màu vàng cam lên mái tóc hai người. Hai gương mặt trẻ tràn ngập những nụ cười như những đóa hoa nở không bao giờ tàn.

5 thoughts on “Tình yêu pha lê – Chương 3: Trân trọng quãng thời gian niên thiếu (4)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s