Tình yêu pha lê – Chương 4: Điều đáng quý nhất (3)

Minh Nhật Lãng đột ngột xin nghỉ học, việc đi thăm quan của lớp cậu nhờ mẹ nói với thầy Châu, chuyện xe và tiền tài trợ vẫn chuẩn bị theo kế hoạch. Thế nhưng khi thầy Châu nói điều này với cả lớp không ai đồng ý cả, cả lớp nhất trí đợi Minh Nhật Lãng khỏi bệnh mới đi dã ngoại tiếp.

Thầy Châu rất vừa ý với ý kiến của cả lớp, thầy nói điều này với bà Minh và hi vọng Minh Nhật Lãng sớm khỏi bệnh về trường, mọi người đều hi vọng cậu cùng đi dã ngoại với lớp. Thế nhưng qua điện thoại bà Minh đã nói: “Cảm ơn sự quan tâm của thầy Châu và cả lớp, có điều, tôi chuẩn bị làm thủ tục cho A Lãng nghỉ học”.

“Tại sao?”. Thầy Châu ngạc nhiên.

“Động gân động cốt phải mất 100 ngày, lần này A Lãng bị thương ngoài ý muốn ít nhất cũng phải nghỉ ngơi ba tháng, vì thế chúng tôi quyết định cho con thôi học”.

“Bà Minh, gãy xương thực ra không lớn đâu. Trước đây tôi bị ngã xe máy cũng gãy xương sườn, chịu khó nghỉ ngơi, ít vận động, ăn nhiều thức ăn chứa Canxi, chưa đến ba tuần là hồi phục như thường. Minh Nhật Lãng còn trẻ như thế chắc nhanh hồi phục thôi. Không cần phải nghỉ học đâu”. Thầy Châu cố gắng thuyết phục bà Minh.

“Tuy nói như thế, thế nhưng chúng tôi muốn A Lãng nghỉ ngơi mấy tháng, khi nào dưỡng khỏi bệnh rồi tính tiếp. Thầy Châu, mấy hôm nữa tôi sẽ cho người tới làm thủ tục. Cảm ơn thầy đã quan tâm A Lãng trong thời gian qua”.

Bà Minh đã gác máy nhưng thầy Châu vẫn thừ người ra. Chỉ bị gãy xương nhẹ tại sao phải thôi học chứ. Liệu có phải bà mẹ này chăm sóc con kỹ quá không?

“Con không thôi học”.

Minh Nhật Lãng nằm trên giường, mắt nhìn trừng trừng bà Minh, giọng đầy kiên quyết.

“ A Lãng, con nhất định phải thôi học, mẹ không thể để con đến trường được nữa. Con lớn thế này rồi mà mẹ con không dám động vào con dù chỉ một ngón tay. Thế mà ở trường lại có người đẩy con thành thế này”.

“Cậu ấy không đánh con”.

“Cậu ta không đánh con thì sao con phải nằm đây chứ?”.

“Cậu ấy không hề cố ý, cậu ấy đâu có biết bệnh tình của con chứ, cậu ấy coi con như người bình thường nên mới đẩy con một cái mà thôi”.

“Vậy tại sao cậu ấy lại đẩy con?”.

Minh Nhật Lãng sững người. Ngay từ hôm khai giảng cậu đã cảm nhận được ý thù địch từ Tiêu Tinh Dã. Những ngày gần đây cậu cũng biết nguyên nhân vì Lâm Nguyệt Loan nữa.

“Lần này cậu ta chỉ đẩy con một cái, con đã thành như thế này. Nhỡ hôm nào đó cậu ta đánh con, thử hỏi cơ thể con chịu được mấy cú đấm của người ta? A Lãng, con không thể quay lại trường học nữa, con học cùng với những bạn hung hãn như thế chẳng khác gì con cái nằm trên thớt, ai chém cũng được”.

“Mẹ, không nghiêm trọng như mẹ nói đâu. Tiêu Tinh Dã không hung hãn, chỉ là cậu ấy hơi nóng tính mà thôi. Thực ra bản chất cậu ấy không xấu, lần trước con đi nhầm xe về nhà, cũng là cậu ấy và Lâm Nguyệt Loan đi tìm con về”.

Cậu nói một tràng dài nhưng bà Minh chỉ nghe lọt một câu: “Tiêu Tinh Dã là tên cậu đánh con đúng không?”.

“Mẹ, con nói lại lần nữa, cậu ấy không đánh con!”. Minh Nhật Lãng nổi cáu nói to mấy tiếng, tư thế di chuyển khiến vết thương đã đau còn đau hơn nữa. Cậu hít một hơi dài rồi vô thức mím chặt môi dưới.

Hiểu con không ai bằng mẹ, thấy con mình mím chặt môi là bà biết nó không thoải mái. Từ nhỏ đến lớn A Lãng đã như thế này, trong lòng không vui hoặc cơ thể khó chịu là sẽ mím chặt môi dưới lại. Chỉ cần thông qua động tác nhỏ này bà đoán được ngay tâm trạng của con mình và tình hình sức khỏe của cậu. Bây giờ cũng thế, môi cậu mím chặt, cơ thể thì bị cố định ở một chỗ, tâm trạng khó chịu cũng là một nguyên nhân.

Bà Minh mềm lòng, nói với con bằng giọng dịu dàng: “ A Lãng, không phải mẹ nói vô lý mà bắt con thôi học, thế nhưng thực sự mẹ không yên tâm để con đến trường chút nào. Bác sĩ nói lần này chỉ bị rạn xương sườn, nếu mà gãy xương thì sẽ bị đâm vào nội tạng và ảnh hưởng đến tính mạng”.

Minh Nhật Lãng trong lòng biết rõ không thể một lúc mà thuyết phục mẹ ngay được, trong lòng càng cuống thì vết thương càng đau, gương mặt trắng bệch ra mà chẳng nói được lời nào nữa.

“ A Lãng, khó chịu lắm sao con? Uống thuốc nhé, uống xong rồi ngủ, chịu khó dưỡng thương nào”.

Bà Minh lấy thuốc và nước đưa cho con thế nhưng Minh Nhật Lãng ngoảnh đầu sang một bên, môi mím chặt ra điều dỗi không uống.

“ A Lãng, dù con có dỗi mẹ thì cũng không nên hành hạ sức khỏe mình thế chứ. Uống thuốc là tốt cho con, lẽ nào con không muốn bản thân mình khỏe lên sao?”.

“Con khỏe để làm gì? Khỏe rồi lại nhốt mình trong phòng, chẳng được đi đến đâu”. Giọng Minh Nhật Lãng chưa đầy niềm bi thương và đau xót, những lời ấy đâu có thuộc về tuổi của cậu cơ chứ.

Bà Minh sững người không biết nên phản bác lại con thế nào. Hai mẹ con cứ ngồi khựng lại như thế cho đến khi ông Hạo Thiên đẩy cửa bước vào.

Bà Minh thầy chồng vào liền quay ra “tố cáo” con: “Đấy ông xem con trai ông kìa, tôi nói mấy câu muốn nó thôi học, thế mà nó không chịu uống thuốc nữa. Nó đang tự giày vò bản thân mình hay mẹ nó nữa không biết”.

Ông Minh nghe vợ nói thế liền ân cần đi sang bên kia giường ngồi xuống đó. Nhìn gương mặt thanh tú của con với đôi mày rậm. Ông nhẹ nhàng gạt mấy sợi tóc lòa xòa trên trán con, ông cười và nói: “ A Lãng, con mau uống thuốc đi, phải chăm cho khỏe mới có thể về trường học được chứ!”.

Đôi lông mày cậu dựng lên, đôi mắt xanh trong vắt sáng lên như có viên kim cương lấp lánh bên trong, cậu sung sướng nói: “Cảm ơn bố”.

“Hạo Thiên, anh…”. Bà Minh giận quá không nói được gì nữa, Minh Nhật Lãng quay đầu lại, sung sướng như một đứa trẻ giơ ngón tay thể hiện sự chiến thắng với người mẹ. Bà không biết nói gì nữa, vì cậu bây giờ dường như lại có sức sống trở lại rồi.

Ông Minh đứng dậy lấy thuốc và nước từ tay vợ và cho con uống, sau đó dỗ cậu ngủ. Tâm trạng đã thoải mái trở lại, uống thuốc xong Minh Nhật Lãng đã chìm vào giấc ngủ. Hai người nhìn con ngủ say rồi mới nhẹ nhàng ra khỏi phòng.

Vừa đóng cửa phòng lại, bà Minh đã cằn nhằn: “Hạo Thiên, em phát hiện thấy càng ngày anh càng chiều con đấy!”.

“Như thế không tốt sao? Em không thích thế sao?”. Ông Minh hơi sững lại rồi nhìn vợ cười.

“Không phải là không tốt, anh yêu con như thế sao em lại không thích được chứ. Chẳng qua là chuyện để con quay lại trường, anh không nên đồng ý con”.

“Hinh Dật, con nó lớn rồi, cũng phải có thế giới thuộc về nó. Chúng ta không thể nhốt con ở nhà cả đời được”.

“Em biết, thế nhưng ở trường xảy ra truyện như thế em sợ sẽ tái diễn nữa. Anh cũng biết vì sao mà con bị thương rồi. Cái cậu tên Tiêu Tinh Dã ấy lại động thủ với con nữa thì làm thế nào?”.

Sau khi về nhà bà Minh gọi bác Hồng đến hỏi chuyện. Bác Hồng đâu dám nghe lời cậu chủ nhỏ “không được nói gì với mẹ” chứ, có chuyện gì cũng kể ra hết. Vợ chồng ông bà Minh nghe xong mới biết con trai mình đã thích cô bé Lâm Nguyệt Loan được một thời gian rồi, mà cô bé này lại thân với cậu học sinh khác.

“Em yên tâm đi, anh đã hứa để con đi học trở lại thì sẽ có cách giải quyết chuyện này. Nói chung không để con trai yêu quý của em bị thương nữa đâu”.

“Cái gì mà của em chứ, có phải của một mình em đâu”. Bà Minh trêu chồng.

“Đúng đúng, là con của chúng ta”. Ông Minh nói lại.

Bà Minh nhìn chồng cười âu yếm và nói: “Hạo Thiên, thấy anh yêu con như vậy em thực sự rất vui.Ban đầu khi chúng ta bàn chuyện không sinh thêm con nữa, anh đã đồng ý một cách miễn cưỡng, em biết, lúc đó anh thực sự muốn có một đứa con khỏe mạnh nữa…”.

Ông Minh vội ngắt lời vợ: “Em yêu, những chuyện qua rồi em không nên nhắc lại nữa. A Lãng mà nghe thấy thì nó sẽ không yêu người bố này mất”.

Bà Minh gật đầu: “Đúng, anh nói đúng, chúng ta không nên nhắc lại nữa. Bây giờ anh là một người bố yêu con mình hết mức, em không thể phá vỡ hình tượng này trong lòng A Lãng được”.

Hai vợ chồng đang nói chuyện thì Vương quản gia đến: “Bà chủ, xương rồng và rong biển đã chuẩn bị xong rồi, có thể nấu được rồi”.

Canh long cốt rong biển có tác dụng bổ sung Canxi rất tốt, Minh Nhật Lãng lại rất thích ăn. Ngày nào bà Minh cũng tự vào bếp nấu món canh cho con.

“Em xuống bếp đây”. Bà Minh cười với chồng rồi cùng quản gia Vương đi xuống bếp.

Ông Minh Hạo Thiên đi tới cửa cầu thang, nhìn bóng theo bóng vợ khuất sau lối rẽ phòng khách, ánh mắt xa xăm. Ông đang ngây người ra thì điện thoại đổ chuông. Lấy ra nhìn màn hình, mặt ông biến sắc, nhìn xung quanh không có ai ông vội về thư phòng nghe điện thoại.

“Hạo Thiên, em vừa đi khám thai ở bệnh viện về. Là con trai đó, phát triển rất tốt và khỏe mạnh”. Bên kia đầu dây là một giọng phụ nữ lanh lảnh vang lên.

“Biết rồi, lát nữa anh đến thăm em sau. Không phải anh đã nói đừng gọi điện vào di dộng cho anh còn gì, ngày nào anh cũng sẽ gọi cho em mà”.

“Em biết, thế nhưng em muốn báo ngay tình hình của con cho anh mà. Em biết anh muốn có một đứa con khỏe mạnh biết chừng nào”. Giọng cô gái đầu dây bên kia vô cùng nhõng nhẽo.

“Được rồi, anh cúp máy đây. Lát anh qua chỗ em”.

“Ok, bye bye”.

Gác máy xong ông Minh vội vàng ra khỏi phòng đọc. Khi qua phòng Minh Nhật Lãng ông chậm chậm bước chân nhẹ nhàng đẩy cửa nhìn vào. Cậu đang ngủ rất ngon, rất an lành, đôi lông mày yên tĩnh như nước. Im lặng đứng ngoài cửa nhìn con một hồi lâu, đôi mắt ông bộn bề cảm xúc, mãi lâu sau mới rời đó mà đi.

Trường cấp 3 Thần Quang, lớp 10 (3).

Đang giờ toán, giáo viên đang giảng bài trên bục giảng. Cả lớp chăm chú lắng nghe, chỉ có Tiêu Tinh Dã là không chú ý. Ánh mắt cậu chốc chốc lại nhìn sang chỗ trống của nhóm thứ ba, là chỗ ngồi của Minh Nhật Lãng.

Sau khi cậu đẩy Minh Nhật Lãng, Minh Nhật Lãng đi luôn không quay lại. Bóng Lâm Nguyệt Loan cũng mất tăm, cả hai người đều trốn buổi học chiều hôm đó.

Tuy không phải lúc nào cũng đi học đúng giờ, nhưng Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng đều là những học sinh gương mẫu, có kỷ luật, giáo viên của ba tiết buổi chiều hôm đó còn phải hỏi: “Sao Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng không đến, xin phép nghỉ à?”.

Các bạn ai cũng nhìn nhau nhưng chẳng ai biết cả. Tiêu Tinh Dã ngước lên nhìn trần nhà còn Bạch Vân Tịnh cúi xuống nhìn mặt bàn, cả hai trong lòng đều rối như tơ vò.

Nguyên nhân Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng nghỉ học đến tận hôm sau các thầy cô giáo mới biết. Nghe nói là Minh Nhật Lãng không cẩn thận trên sân tập nên bị thương, Lâm Nguyệt Loan đưa đến bệnh viện. Xương sườn Minh Nhật Lãng bị rạn, nên tuần này không đi dã ngoại với lớp được, nhiều khả năng là sẽ xin thôi học.

 Đúng ba ngày liền Lâm Nguyệt Loan không nói câu nào với Tiêu Tinh Dã, lần này cô giận thực sự.

Trưa nay Tiêu Tinh Dã không về nhà ăn cơm, cậu gọi điện về thông báo với bố như thế. Sau đó đi theo Lâm Nguyệt Loan đến nhà ăn rồi gọi hai suất cơm, sau đó kiếm bàn ngồi xuống.

“Là do tớ đẩy cậu ấy nên cậu ấy mới bị thương đúng không?”. Tiêu Tinh Dã không ăn cơm vội mà hỏi điều đã hoài nghi trong lòng mấy hôm nay.

“Ăn xong cơm rồi nói”. Lâm Nguyệt Loan không thèm ngẩng đầu lên đáp

“Không, cậu nói trước đi”. Tiêu Tinh Dã cố chấp.

“Đúng, là cậu đẩy cậu ấy vào bàn giáo viên nên cậu ấy mới bị rạn xương sườn”.

Cho dù đã đoán đúng nhưng thực sự Tiêu Tinh Dã vẫn không dám tin điều đó là sự thật.

“Thế nhưng tớ chỉ đẩy cậu ấy có một cái, cho dù lúc đó có mạnh hơn nữa thì làm sao mà rạn xương được. Xương là một thứ rất là cứng, ngay cả khi lọc xương sườn phải dùng dao lọc mãi mới được, làm gì có chuyện đẩy cái mà rạn xương chứ? Minh Nhật Lãng chắc không yếu đuối thế đâu, chả khác gì thủy tinh cả, động vào cái là ….”.

“Tiêu Tinh Dã!”. Lâm Nguyệt Loan lớn tiếng, đôi mắt dài mở to trừng trừng nhìn cậu.

Tiêu Tinh Dã câm bặt, đôi môi mím chặt lại. Một lúc lâu sau cậu hất đũa đứng dậy bỏ đi. Trước mặt Lâm Nguyệt Loan cậu là tên tội phạm sao? Cậu không thể nói Minh Nhật Lãng được nữa, nếu không, hãy nhìn ánh mắt cô lườm cậu mới hiểu được.

Tiêu Tinh Dã tức giận bỏ đi, Minh Nhật Lãng thì còn nằm trên giường bệnh, Lâm Nguyệt Loan buồn bã thở dài, cũng buông đũa xuống, cô chẳng có bụng dạ nào mà ăn nữa.

“Sao thế? Em cãi nhau với bạn trai à?”.

Đột nhiên có người cúi xuống thì thầm bên tai cô khiến cô giật mình đứng dậy, nhìn ngó xung quanh, hóa ra là cái tên Nguyên Thần Dạ âm hồn khó tan. Mái tóc màu hạt dẻ đang khẽ bay theo gió, đôi môi mỏng, luôn có nụ cười châm chọc.

Nhìn thấy Nguyên Thần Dạ Lâm Nguyệt Loan càng cảm thấy chán nản hơn. Cô xua xua tay: “Đi ra, đi ra”. Giống như đang xua muỗi vậy.

“Em Lâm, em làm thế là tổn thương lòng tự tôn của anh đó”.

“Xin lỗi, tôi không có nghĩa vụ quản lý lòng tự tôn của anh, bây giờ tôi chỉ mong tâm trạng tôi không tồi hơn nữa”. Lâm Nguyệt Loan không hề khách khí với loại người này.

“Tâm trạng em không tốt à, anh có thể làm cho em vui lên đó”.

“Đương nhiên là anh làm được, chỉ cần anh biến mất trước mắt tôi ngay lập tức là ok”. Lâm Nguyệt Loan chỉ tay: “Cửa ở đằng kia, phiền anh nhanh chân nhanh tay lên chút”.

Nguyên Thần Dạ không những không đi mà còn ngồi xuống trước mặt cô. Miệng vẫn nhếch mép cười: “Tại sao? Tại sao chứ? Tại sao em lại ghét anh như thế? Em nói đi, anh có chỗ nào không tốt, anh thay đổi là được chứ gì?”.

Lâm Nguyệt Loan cũng bắt chước cậu ta mà nói lại: “Tại sao? Tại sao chứ? Tại sao anh lại cứ thích bám theo tôi thế, anh nói đi, tôi có chỗ nào tốt, tôi thay đổi là được chứ gì?”.

Nguyên Thần Dạ phì cười: “Em đừng thay đổi, anh cũng đừng thay đổi, chúng ta cứ thế này mới vui chứ. Cô em, anh bám chặt lắm đấy!”.

Nói xong cậu liền đứng dậy nhìn các bàn ăn trong nhà ăn và nói: “Bây giờ tôi chính thức tuyên bố, từ giây phút này Nguyên Thần Dạ tôi sẽ bắt đầu theo đuổi em khóa dưới này, ah, xin lỗi em tên là gì nhỉ?”.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hai người, mọi người đều chăm chú nhìn cậu nam sinh có mái tóc màu hạt dẻ và cô gái có hai bím tóc dài trước ngực.

Lâm Nguyệt Loan tức điên lên, sao cậu ta có thể nói ra những câu này được chứ. Lại còn kiểu người tùy tiện thế này nữa, không biết tên họ người ta mà còn bày đặt theo đuổi, tán tỉnh. Bực mình với thể loại này, cô hậm hực đứng dậy. Kiểu người này bám dai như đỉa, có muốn thoát cũng khó.

Nguyên Thần Dạ đi theo cô từng bước.

“Em khóa dưới, em cá tính lắm, anh thích đấy!”.

“Anh cũng cá tính đấy, nhưng tôi không thích”. Lâm Nguyệt Loan nói thực là thế, Nguyên Thần Dạ nhất cử nhất động đều có cá tính, phóng khoáng, tự do. Thế nhưng vì thế mà cô không thể thích ứng với cậu ta được.

“Tại sao cơ chứ?”.

“Nghe cái danh “hôn vũ song toàn” của anh là tôi nên tránh xa ba bước rồi”.

“Cái biệt hiệu ấy có gì đâu chứ, anh trai anh học đại học, mọi người đặt cho biệt hiệu này mới tuyệt tác. Em đoán xem là cái gì?”.

Lâm Nguyệt Loan làm gì có hứng mà đoán mấy cái đó chứ, cô cứ im bặt mà bước đi.

Nguyên Thần Dạ tự hỏi tự đáp: “Anh ấy có biệt hiệu là “thiện giải nhân ý”.

“Thiện giải nhân ý, biệt hiệu này được đấy chứ!”. Lâm Nguyệt Loan không nén được liền nói, nghe chẳng thấy tuyệt hơn “hôn vũ song toàn” tí nào cả.

Nguyên Thần Dạ nhếch mép cười thâm hơn, cậu nói: “Em nghe nhầm rồi, không phải “thiện giải nhân ý” mà là “thiện giải nhân y”, y trong từ y phục đó”.

(Thiện giải nhân ý: Hiểu rõ lòng người, tâm ý của người khác. Thiện giải nhân y: Giỏi trong việc cởi quần áo của người khác. Hai từ này trong tiếng Hán phát âm gần giống nhau, chơi chữ “ý” và “y” ).

Lúc này Lâm Nguyệt Loan mới hiểu. Chỉ khác nhau có một chữ vậy mà từ “một đồng chí tốt biến thành một kẻ bất lương”. Ai nghĩ ra không biết? Đúng là “tuyệt” thật. Ý mới của câu này bất giác khiến cô đỏ mặt. Cô không thèm nghĩ đến cậu ta nữa mà bước nhanh hơn. Vừa đi vừa nói: “Anh tránh xa tôi một chút, đừng đi theo tôi nữa”.

“Anh đâu có bệnh hủi chứ, em không cần giữ khoảng cách với anh đâu”.

“Không giữ khoảng cách với anh mới lạ đó, đi với công tử lăng nhăng như anh sẽ ảnh hưởng đến danh dự của tôi. Một người trong sạch như tôi sao có thể mệt mỏi vì anh được chứ?”.

“Sao khiến em mệt được chứ, em thật là, cứ vô duyên vô cớ nói anh. Anh đã kiềm chế cả ngày rồi đấy, em đắc ý rồi nhé”.

Nguyên Thần Dạ đáp như thế khiến Lâm Nguyệt Loan vô cùng ngạc nhiên. Trong đầu cô nhớ lại hai câu cuối của cậu. Cô vốn chỉ định mượn lời của Tích Xuân nói với Long Thị trong tập một “Thỉ cô giới đỗ tuyệt Ninh Quốc phủ”của “Hồng Lâu Mộng”. Không ngờ Nguyên Thần Dạ lại dùng lời của Long Thị đáp lại cô.

“Không phải đấy chứ? Anh cũng đọc “Hồng Lâu Mộng sao?”.

Tên công tử chỉ biết tán gái này cũng đọc văn học quốc túy sao?

Nguyên Thần Dạ đáp: “Đọc, sao lại không đọc chứ, trong đại quan viên đó có bao nhiêu là cô em xinh đẹp, “khả cung ý dâm”, không đọc quả là tổn thất lớn”.

Một người đàn ông chân chính thế mà lại chẳng nói được câu nào chân chính cả. Cái tên này thật giống những nhân vật vừa chính vừa tà trong các tiểu thuyết kiếm hiệp, trong chính có 7 phần tà, trong tà có 3 phần chính.

Bất giác đã đi đến cửa phòng học lớp 10(3), Nguyên Thần Dạ lên tiếng: “Hóa ra em học lớp 10 (3) à?”.

Lúc này Lâm Nguyệt Loan mới ý thức ra cậu ta đã đi theo mình đến tận đây. Trong phòng đã có mấy bạn đến sớm, thấy Nguyên Thần Dạ đi theo Lâm Nguyệt Loan đến cửa lớp, ai cùng nhìn ra với ánh mắt ngạc nhiên. Anh chàng đẹp trai số 1 hiếm gặp ở trường này sao lại đi cùng cô chứ?

Nguyên Thần Dạ đi lên trước Lâm Nguyệt Loan rồi đến trước mặt một bạn học của cô rồi chỉ Lâm Nguyệt Loan hỏi: “Cô em, bạn này tên là gì thế?”.

Cậu vừa nói vừa tặng cô gái một nụ cười hút hồn, cô bạn cùng lớp Nguyệt Loan giống như bị trúng mê hồn đại pháp vậy, ngoan ngoãn trả lời cậu: “Bạn ấy tên Lâm Nguyệt Loan”.

Lâm Nguyệt Loan bất giác thở dài, sao lại có người chẳng có chút sức đề kháng nào thế này chứ?

Nguyên Thần Dạ nghe thấy thế sáng cả mắt: “Lâm Nguyệt Loan, cái tên này với tên anh đúng là một đôi đấy”.

“Ăn nói linh tinh”. Lâm Nguyệt Loan phát cáu.

“Tên anh nghĩa là đêm đầy sao sớm, tên em nghĩa là một đêm trăng sáng, trăng sao sáng trên bầu trời, chẳn phải là một đôi rất hợp nhau sao?”.

Cái tên này thực sự cũng có tài ăn nói. Lâm Nguyệt Loan bực mình trừng mắt nhìn cậu. Đôi mắt dài của cô thật khác biệt, không giống những đôi mắt khác. Trái tim Nguyên Thần Dạ bất giác khẽ rung lên một hồi, cậu lại tái hiện lại màn đã diễn ở nhà ăn, cậu đứng trước lớp tuyên bố: “Các bạn, tôi muốn tuyên bố một chuyện, tôi – Nguyên Thần Dạ, chính thức theo đuổi Lâm Nguyệt Loan lớp các bạn, mong mọi người cổ vũ, cảm ơn”.

Màn độc diễn của cậu khiến cả lớp ngạc nhiên và trố mắt ra nhìn. Những lời ban nãy của cậu khiến một cô bạn không kiềm chế được đã buột miệng: “Thế nhưng, Lâm Nguyệt Loan có Tiêu Tinh Dã rồi”.

Quan hệ giữa Lâm Nguyệt Loan và Tiêu Tinh Dã tốt như thế nên mọi người trong lớp mặc định hai người là một đôi.

“Tiêu Tinh Dã, có phải là kiện tướng thể thao Tiêu Tinh Dã 10 môn toàn năng không?”. Nguyên Thần Dạ đã từng nghe thấy cái tên này.

“Là tôi”.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ ngoài phòng học, mọi người cùng nhìn ra ngoài, tiêu tinh đã đã đứng đó từ bao giờ. Gương mặt lạnh lùng đằng đằng sát khí, không khí nghiêm trọng bao trùm khắp cả lớp. Cả lớp nín bặt, chăm chú theo dõi tình hình.

“Ồ, là cậu à!”.

Nguyên Thần Dạ nhận ra ngay Tiêu Tinh Dã là người cãi nhau với Lâm Nguyệt Loan ở nhà ăn lúc nãy, thế nhưng Nguyên Thần Dạ vẫn tỏ vẻ không thèm để ý: “Không sao, cho dù cậu đến trước tôi đến sau, thì chúng ta cũng nên cạnh tranh công bằng chứ”.

“Muốn cạnh tranh đúng không? Được, đi ra sân vận động, tôi sẽ cạnh tranh một trận với anh”.

Mười ngón tay Tiêu Tinh Dã ngứa lắm rồi, chỉ muốn đấm cho cái tên đang cười nham nhở như một tên dân chơi trước mặt này một phát, anh ta chắc không dễ đánh như Minh Nhật Lãng đâu nhỉ.

“Tiêu Tinh Dã”. Lâm Nguyệt Loan không chịu được nữa gào lên. Cái tên này động tý là chỉ biết dùng nắm đấm giải quyết vấn đề.

Nguyên Thần Dạ nhìn cô, chợt nhớ đến lời khiêu khích của Tiêu Tinh Dã. Làm ra vẻ nghiêm chỉnh, cậu nói có đầu có cuối: “Ý cậu là muốn quyết đấu? Xin lỗi, chuyện khủng bố thế này tôi không dám nhận lời. Chúng ta đang sống trong một thế giới văn minh, chúng ta đều là người văn minh, bản thân tôi cảm thấy không nên dùng bạo lực giải quyết công việc…”.

Nguyên Thần Dạ chưa nói xong thì Tiêu Tinh Dã đã buông tiếp một câu đầy bạo lực: “Nhiều lời, anh có đánh không hả? Không đánh thì mau biến đi”.

Bị Tiêu Tinh Dã nói như thế Nguyên Thần Dạ hơi khựng lại, sau đó lại văn vẻ nói tiếp: “Đương nhiên là không đánh rồi, tôi là một người phong độ văn minh, hành vi bạo lực như thế đương nhiên là không tán thành. Biến thì tôi không biết, thôi tôi cứ đi trước một bước vậy, hẹn gặp lại”.

Nói xong cậu còn quay sang liếc Lâm Nguyệt Loan một cái, ánh mắt hấp háy theo nhịp tim: “Lâm Nguyệt Loan, hôm khác anh đến tìm em sau”.

Nói xong cậu quay người bước đi, dáng vẻ rất phong độ, chẳng có chút nào giống với kẻ bại trận cả. Lâm Nguyệt Loan sững lại một lúc. Tên này đúng là đa diện, mềm cứng cũng chơi được hết, nói chuyện thô tục cũng được mà văn vẻ cũng xong, thái độ thì lịch sự cũng có mà không tử tế cũng xong. Vừa nho nhã vừa điên cuồng, một tính cách tổng hợp và mâu thuẫn.

Tiêu Tinh Dã đuổi được Nguyên Thần Dạ đi xong mới về chỗ ngồi, gương mặt không chút vui vẻ. Các bạn trong lớp cũng biết ý tránh hết để Lâm Nguyệt Loan và cậu lại một mình.

“Tiêu Tinh Dã, cái tính bốc đồng của cậu khi nào mới thay đổi được?”. Lâm Nguyệt Loan vừa nói vừa lắc đầu.

Tiêu Tinh Dã hậm hực không lên tiếng, cậu đang vô cùng tức giận. Minh Nhật Lãng đi rồi lại có Nguyên Thần Dạ đến. Sóng gió ngày nào cũng nổi lên.

Cậu không đáp lại, Lâm Nguyệt Loan cũng không nói nữa. Im lặng một lúc lâu, đột nhiên cô như nhớ ra điều gì đó, lấy trong túi ra một quả táo. Cô có thói quen ăn cơm xong là ăn táo: “Ban nãy cậu chưa ăn gì mà đã bỏ đi rồi, cho cậu quả táo”.

Nhìn thấy quả táo trước mắt, cơn giận trong lòng Tiêu Tinh Dã cũng nguôi đi một nửa. Lâm Nguyệt Loan dù tức Tiêu Tinh Dã mấy hôm rồi nhưng một khi nguôi giận lại vẫn quan tâm cậu như thường. Cô cũng không còn giận cậu vì vô ý làm bị thương Minh Nhật Lãng nữa.

“Tớ làm Minh Nhật Lãng bị thương, chẳng phải cậu đang giận tớ sao? Còn quan tâm đến tớ làm gì?”. Trước khi nhận quả táo Tiêu Tinh Dã còn hỏi thế.

“Tớ biết cậu chỉ vô ý làm bị thương cậu ấy thôi, cũng chẳng trách cậu được. Có điều, nếu cậu không thay đổi tính cách đi thì sau này nếu có giận tớ không thèm để ý đến cậu nữa”.

“Khẩu khí của cậu chẳng khác gì một người mẹ đang dạy con!”. Tiêu Tinh Dã chu miệng nói.

Lâm Nguyệt Loan nghe thế phì cười rồi nhét quả táo vào tay cậu: “Mau ăn đi”.

Tiêu Tinh Dã đón quả táo cắn phập một miếng, đúng là đói thật. Cắn mấy miếng là hết quả táo, sau đó cậu ngập ngừng nói: “Tớ… có phải đến thăm cậu ấy không?”.

“Cậu đừng nên đi vội, lần này cậu đi sẽ bị người ta gây khó dễ”. Lâm Nguyệt Loan nghĩ đến thái độ tức giận của bà Minh hôm qua, bất giác toát mồ hôi lạnh.

“Aizz, không phải là tớ không biết cậu ta yếu đuối, thế nhưng ngay cả chạm vào cũng không được, đúng là ngoài sức tưởng tượng, nếu không thì tớ không thèm chạm vào cậu ta dù chỉ một ngón tay”.

Tiêu Tinh Dã tuy hay đánh nhau thế nhưng tuyệt đối không đánh người yếu hơn mình, cậu cho rằng thắng như thế cũng rất nhục.Vì thế cậu chỉ đẩy Minh Nhật Lãng một cái, nếu là Lý Trí Hải thì chắc chắn cậu đã đấm cho một phát rồi. Không ngờ đẩy một cái mà cũng ra chuyện, hối hận không kịp.

“Vì thế tớ mới không trách cậu chứ, tớ biết cậu chỉ vô ý thôi mà. Thế nhưng từ nay về sau cậu nhất định phải giữ mình, không được động tí là đánh nhau với người khác”.

“Được rồi, nghe cậu hết, tớ thay đổi dần dần là được chứ gì”.

Cả hai lại nói chuyện rôm rả, mỗi người một câu cứ thế mà nói không hết chuyện. Tuy liên tục cãi nhau thế nhưng lại làm lành nhanh chóng, tình cảm vẫn như ban đầu. Tiêu Tinh Dã không nhắc lại câu “tớ thích cậu” nữa, coi như chưa bao giờ nói câu đó vậy. Lâm Nguyệt Loan cũng không nhắc lại nữa, coi như chưa bao giờ nghe thấy câu đó. Mọi thứ dường như khôi phục lại như ban đầu, sẽ làm bạn tốt, sẽ xây dựng một tình bạn trong sáng.

Cả hai đang nói chuyện thì các bạn đã đến đông đủ, sắp đến giờ vào lớp tiết chiều. Đột nhiên, nghe thấy tiếng hét đầy hưng phấn vang lên từ ngoài hành lang: “Mau nhìn xem, kia chẳng phải là Minh Nhật Lãng sao?”.

Cả lớp cùng sững lại trong giây lát, Minh Nhật Lãng đến rồi? Không thể nào, cả lớp ai cũng biết rõ phải mất một tháng nghỉ ngơi Minh Nhật Lãng mới hồi phục được, mới có ba ngày mà đã hồi phục rồi sao? Trong lòng ai cũng đầy hoài nghi như thế nên cả lớp đều đổ xô ra ngoài hành lang nhìn xuống xem sự thể như thế nào? Tiêu Tinh Dã và Lâm Nguyệt Loan cũng chạy ra ngoài xem.

Hàng lang đông nghẹt người, ai cũng nhìn từ trên xuống. Tiêu Tinh Dã và lâ, Nguyệt Loan cũng nhìn theo, trước dãy phòng học, chiếc xe Benz màu đen quen thuộc chậm chậm dừng bánh. Minh Nhật Lãng đến thật sao?

Thế nhưng khi cửa xe mở ra lại là một người đàn ông trung niên, khoảng tầm bốn muwoi tuổi, tuy gương mặt đã điểm chút sương gió thế nhưng vẫn rất đẹp trai, phong độ, mái tóc điểm hoa râm càng tăng thêm vẻ đẹp trưởng thành của ông. Cách ăn mặc của ông không có gì để chê trách cả, nhìn tổng thể ông giống như những nam diễn viên đẹp trai, phong độ ở Hollywood.

Có người thở dài: “Wow… đó là ai thế? Ăn mặc phong cách thế!”.

“Ông ấy ngồi xe của Minh Nhật Lãng, chắc là bố của cậu ấy rồi”.

“Trời ơi, bố cậu ấy hấp dẫn quá!”.

“Đúng thế, trung niên rồi mà còn đẹp trai thế, chắc chỉ thấy trên phim thôi”.

 “Hèn chi Minh Nhật Lãng đẹp xuất chúng như thế chứ, hóa ra là có gen từ bố”.

“Ê, bố cậu ấy đến đây làm gì? Chắc là đến làm thủ tục thôi học cho cậu ấy”.

Vừa dứt lời các nữ sinh đứng ngoài hành lang đồng loạt im lặng, lâu sau mới có người nói: “Oh! My god! Từ bây giờ sẽ không được nhìn thấy hoàng tử hoàn mỹ nhất của lòng tôi nữa rồi”.

Lần này ông Minh Hạo Thiên đến Thần Quang là có hai việc cần giải quyết. Ông ngồi ở phòng tiếp đón phụ huynh và nói chuyện với thầy Châu.

“Lần này A Lãng bị thương ngoài ý muốn, bác sĩ yêu cầu phải nghỉ ngơi ít nhất một tháng. Chúng tôi vốn có ý cho con thôi học thế nhưng thằng bé không chịu”.

“Tôi cũng cảm thấy không cần thiết phải thôi học, vết xương rạn cũng không cần nhiều thời gian để lành đâu. Tôi cũng đã từng bị gãy xương, bác sĩ nói nghỉ một tháng mới lành nhưng ba tuần tôi đã hoạt động bình thường rồi”. Thầy Châu nhắc lại trải nghiệm của mình một lần nữa, thầy không biết tình hình của Minh Nhật Lãng khác hẳn với mình. Những chướng ngại bẩm sinh về xương khiến vết thương của cậu hồi phục chậm hơn người bình thường.

“Thầy giáo đã nói như thế thì chúng tôi cũng không cho con thôi học nữa. Nhưng trong thời gian này không đến lớp học được. Tôi muốn thầy sắp xếp giúp một em học sinh đến nhà phụ đạo cho A Lãng. Mỗi ngày giúp nó ghi chép bài, tan học thì đến nhà tôi giảng lại những gì trọng điểm cho nó. Ban ngày không làm gì A Lãng cũng có thể tự học. Đương nhiên chúng tôi sẽ bố chí xe đưa đón em học sinh đó, thầy xem được không?”.

“Chuyện này không thành vấn đề, tôi sẽ cử một em học sinh đến nhà giúp Minh Nhật Lãng”.

“Cô bé đưa A Lãng đến bệnh viện tên là Lâm Nguyệt Loan đúng không? Một chuyện không nên phiền hai người, hay là thầy nhờ em ấy giúp việc này xem thế nào?”. Ông Minh nói.

“Được chứ, em ấy học rất tốt, vở ghi trên lớp đều rất rõ ràng. Tôi cũng đang nghĩ sẽ nhờ em ấy”.

“Không rõ cô bé ấy có đồng ý không, nhờ thầy hỏi em ấy xem sao”. Ông Minh sau khi nhờ xong thầy giáo cũng nhân tiện muốn nhờ hỏi xem ý của Lâm Nguyệt Loan thế nào.

Thế là Lâm Nguyệt Loan bị thầy giáo gọi lên và dẫn đến trước mặt ông Minh. Ông Minh nhìn qua một cái rồi nói lại những điều mình nói với thầy Châu ban nãy. Sau cùng hỏi cô: “Cháu có thể giúp A Lãng việc này không?”.

Lâm Nguyệt Loan khựng lại một hồi mới lắp bắp nói: “Bác Minh, cháu sợ… bác gái sẽ…”.

Để cô giúp chuyện này thực sự cô không biết nói thế nào, vì mọi chuyện bắt đầu từ cô mà ra. Thế nhưng hôm đó bà Minh đã tức giận với cô, bà ấy có biết ông Minh đang ở đây nhờ cô giúp đỡ không? Không chừng vừa bước vào cửa nhà đã bị đánh đuổi ra ngoài ấy chứ.

Chỉ cần cô nói như thế là ông Minh hiểu vì sao cô ngập ngừng rồi. “Việc này bác đã bàn với mẹ A Lãng rồi, bà ấy đồng ý rồi”.

“Vậy được rồi”. Lâm Nguyệt Loan thẳng thắn đáp mà không cần suy nghĩ gì nữa.

“Đây là hai cuốn vở mới, phiền cháu ghi bài cho A Lãng nhé”.

“Không sao đâu ạ”.

“Vậy ngày mai gặp cháu, sau giờ tan học bác Hồng sẽ đến đón cháu”.

Lâm Nguyệt Loan cầm hai cuốn vở về lớp, ông Minh và thầy Châu nói tiếp chuyện thứ hai. “Thầy Châu, tôi nghe nói lớp thầy có em học sinh tên Tiêu Tinh Dã, tôi muốn gặp cậu ấy!”.

“Tiêu Tinh Dã, ông muốn gặp em ấy sao?”. Thầy Châu có chút ngạc nhiên.

“Đúng thế, tôi nghe nói cậu ấy là hạt giống bóng đá tốt nhất trong các trường của thành phố A. Khi còn trẻ tôi cũng là người mê bóng đá cuồng nhiệt lắm! Lần này đến đây rồi, tôi muốn gặp ngôi sao bóng đá tương lai này xem thế nào”.

“Khà khà, Tiêu Tinh Dã đúng là trong ngoài đều vang tiếng rồi, ngay cả ông Minh cũng nghe tên cậu ấy nữa”.

“Bởi vì A Lãng học ở Thần Quang nên những tin tức liên quan đến Thần Quang tôi đều biết một chút. Cũng là biết thêm về trường, về trò”.

“Ông Minh, ông và bà nhà là hai vị phụ huynh tôi thấy yêu con cái nhất đó”. Thầy Châu nói rồi đứng dậy: “Được rồi, để tôi đi gọi Tiêu Tinh Dã đến”.

Tiêu Tinh Dã đến phòng tiếp đón, thấy bố Minh Nhật Lãng ở đó là biết ngay mọi chuyện không đơn giản là nói về bóng đá như thầy Châu nói. 10 phần phải có 8, 9 phần chắc chắn Minh Nhật Lãng đã nói chuyện vì sao bị thương cho gia đình biết rồi nên hôm nay ông ấy đến đây tính sổ. Thế nhưng không thể để lộ trước mặt thầy Châu được….

“Thầy Châu, tôi và cậu bạn bóng này nói chuyện một lúc, thầy cứ đi lo việc riêng đi”.

“Cũng được, tôi còn một đóng bài văn phải chấm nữa, hai người cứ tự nhiên đi”.

Thầy Châu đóng cửa ra ngoài, để lại ông Minh và Tiêu Tinh Dã trong phòng khách. Ông Minh nhìn cậu con trai ngồi trước mặt mình, dáng người cao lớn, săn chắc, làn da màu đồng, đôi mắt sáng như thủy tinh, cơ thể tràn trề sức sống, giống như cánh buồm căng tràn sức gió. Bất giác ông nghĩ đến cậu con trai yếu ớt của mình, trong lòng khẽ thở dài.

“Bác Minh, cháu biết bác tìm cháu không phải để nói chuyện bóng đá. Đúng, là cháu làm Minh Nhật Lãng bị thương, nhưng cháu không hề cố ý. Việc này cháu sai, cháu xin lỗi”.

Tiêu Tinh Dã nói trước và thành thật nhận lỗi. Việc do cậu gây ra, người ta đã tìm đến tận nhà, án đến nhà rồi thì muốn trốn cũng không trốn được, thà bằng tự đầu thú còn hơn. Cậu cũng không phải là người dám làm mà không dám chịu.

Ông Minh nghe xong liền gật đầu, cậu Tiêu Tinh Dã này đâu phải là người “tính cách dã man” như vợ ông tưởng tượng. Con Lâm Nguyệt Loan cũng đâu phải là kiểu người “hồng nhan gây họa” như vợ ông nói. Hai đứa trẻ này đều rất được đấy chứ!

“Tiêu Tinh Dã, cháu ngồi đi. Lần này Minh Nhật Lãng bị thương, cũng không thể trách cháu được. Có nhiều chuyện cháu không biết nên bác muốn nói với cháu”.

Bước ra khỏi phòng tiếp khách, chân Tiêu Tinh Dã như bị gắn chì vào, nặng nề lê bước. May lắm mới đi đến cửa thấy cả lớp vắng tanh, còn mỗi Lâm Nguyệt Loan ngồi đó, thấy cậu về cô liền đến hỏi chuyện.

“Có chuyện gì thế? Cả lớp đâu rồi?”. Tiêu Tinh Dã chỉ lớp vắng tanh.

“Tiết này là tiết thể dục, mọi người ra sân tập hết rồi. Tớ… tớ xin nghỉ rồi nên ở đây đợi câu, bác Minh nói gì với cậu thế?”

Tiêu Tinh Dã nhìn cô rồi nói: “Bác ấy nói gì với tớ chắc cậu cũng đoán ra được”.

Lâm Nguyệt Loan ngừng lại một lát rồi tiếp lời: “Tớ nghe thầy Châu tìm cậu là đoán ra được chuyện bác ấy định nói với cậu rồi. Quả nhiên tớ đã đoán trúng”.

Tiêu tinh dựa người vào tường chau mày nói: “Minh Nhật Lãng có bệnh giòn xương, hèn gì chạm nhẹ vào thành bàn mà đã bị rạn. Đúng rồi, cậu biết chuyện này từ bao giờ thế?”.

“Trước hôm đá bóng giao hữu ở trường, tớ cùng Giang Vũ Phi đến phòng khám bác sĩ Thành khám bệnh, vô tình gặp cậu ấy ở đó nên mới biết”.

Tiêu Tinh Dã nhắm chặt mắt lại, trong đầu là hình ảnh hôm xảy ra chuyện, đột nhiên cậu thốt lên: “Hèn chi, hèn chi dạo này cậu quan tâm đến cậu ấy thế. Tại sao cậu không nói cho tớ biết sớm, như thế tớ đã không…”.

Cậu không biết phải nói tiếp thế nào nữa. Từ trước đến giờ cậu vẫn âm thầm đố kỵ Minh Nhật Lãng. Bởi vì cậu cảm thấy Minh Nhật Lãng quá may mắn, nhận được quá nhiều, cái gì muốn có là có. Ai biết được, Minh Nhật Lãng mà cậu từng coi là con cưng của thượng đế thực sự cũng đáng thương như thế. Với căn bệnh từ khi sinh ra đến giờ, cuộc sống của cậu ấy hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài, như con chim bị nhốt trong lồng. Căn bệnh của cậu ấy khiến cậu không thể tự do mà bay nhảy được, hàng ngày ăn ngon mặc đẹp thì còn có ý nghĩa gì nữa chứ?

Sức khỏe mới là thứ đáng quý nhất trên đời này, nếu như so sánh thì tiền bạc chẳng đáng để nhắc đến.

Cho bạn một nghìn vạn đô la, bảo bạn cắt đôi chân của mình đi và cả đời mãi mãi không đi được nữa, bạn có làm không? Chẳng ai dám đâu nhỉ?

Chí ít Tiêu Tinh Dã tuyệt đối không dám, một người tràn đầy sức khỏe như cậu chỉ cần nghĩ đến chuyện từ nhỏ đã bị cấm vận động như Minh Nhật Lãng đã cảm thấy run người rồi. Chắc chắn cậu sẽ không chịu được, không hiểu sao Minh Nhật Lãng chịu được bằng ấy năm cơ chứ.

Lâm Nguyệt Loan nói: “Minh Nhật Lãng che dấu bệnh tật để đi học vì cậu ấy không muốn mọi người nhìn mình với ánh mắt khác. Vì vậy cậu ấy bảo tớ không được nói với ai, tớ chỉ còn cách đồng ý với cậu ấy”.

Minh Nhật Lãng chỉ tin tưởng có mình Lâm Nguyệt Loan, Tiêu Tinh Dã thở dài, đột nhiên nhớ ra điều gì, cậu nói: “Đúng rồi, ban nãy bác Minh tìm cậu làm gì thế?”.

Lâm Nguyệt Loan do dự một hồi mới kể lại chuyện ông Minh nhờ cô. Tiêu Tinh Dã nghe xong liền im lặng, cậu thừa hiểu ý đồ của ông Minh, không phải chuyện ghi bài hộ. Chỉ e… là Minh Nhật Lãng muốn gặp Lâm Nguyệt Loan.

Lâm Nguyệt Loan cũng đoán được như thế nhưng không có cách nào từ chối. Minh Nhật Lãng vì cô nên mới bị Tiêu Tinh Dã làm bị thương, cho dù để cô đến chăm sóc cậu mấy hôm, cô cũng không trách móc gì. Hơn nữa, cô cũng rất muốn đi thăm cậu ấy, không biết tình hình hiện giờ của cậu ấy thế nào, hôm đó bác sĩ Thành nói bị thương ở phần đó rất đau, cậu phải cố mà chịu. Không biết cậu ấy có vất vả không….

Hai người đều không nói gì cả, trong lòng đều nặng trĩu.

Hôm sau khi tan học, các bạn tiễn Lâm Nguyệt Loan lên xe đến nhà Minh Nhật Lãng.

Ngồi cùng với cô trong xe là vô số các hộp quà, đều là của các bạn học nhờ gửi cho Minh Nhật Lãng.

“Lâm Nguyệt Loan, nhớ dặn Minh Nhật Lãng chịu khó nghỉ ngơi nhé, chúng tớ đợi cậu ấy quay lại”.

“Nói với Minh Nhật Lãng là cả lớp chúc cậu ấy mau mau hồi phục nhé”.

…..

Cứ như thế, Lâm Nguyệt Loan mang theo vô số lời chúc và các món quà đến nhà họ Minh – nơi mà lần trước cô đã đến cổng nhưng không vào.

Bạch Bình Châu là một trong những khu biệt thự cao cấp nhất của thành phố A, biệt thự nhà họ Minh là một trong số những biệt thự hoành tráng nhất ở đây. Nằm giữa cây cỏ xanh tốt là một tòa nhà kiến trúc kiểu tháp màu trắng tinh khiết, tạo hình là một tòa tháp yên tĩnh năm trong rừng rậm. Các trang thiết bị trong nhà được thiết kế theo kiểu cũ, đơn giản nhưng lại rất sang trọng, thông qua những đồ vật cổ trong nhà có thể thấy khả năng nghệ thuật không hề tầm thường của chủ nhà.

Quản gia Vương dẫn Lâm Nguyệt Loan lên phòng Minh Nhật Lãng. Hai tay cô ôm một đống quà của các bạn. Theo sau cô là bác Hồng và một cô hầu gái, hai người còn giúp cô ôm cơ số quà nữa.

Khi mọi người đứng ngoài gõ cửa thì bà Minh đang cho Minh Nhật Lãng uống thuốc. Ánh mắt Minh Nhật Lãng lướt qua một cái là nhận ra Lâm Nguyệt Loan. Cậu sững lại, ngụm ngược sộc thẳng xuống cổ, sau đó ho dữ dội khiến cả người ôm ngực cô lại.

“ A Lãng”. Bà Minh thấy con ho như vậy liền vỗ lưng cho con. Trong lòng vô cùng đau xót. Bà vẫn còn nhớ lời bác sĩ Thành dặn dò: Cẩn thận không được để cậu bị cảm lạnh, nếu để bị ho sẽ dẫn đến những cơn đau đớn. Lần này ho thế này vết thương chắc chắn sẽ rất đau.

Lâm Nguyệt Loan thấy vậy liền để quà sang một bên rồi vuốt ngực cho Minh Nhật Lãng. Bác Hồng và cô hầu gái thấy vậy cũng đặt đống quà xuống rồi ra ngoài.

Bà Minh và Lâm Nguyệt Loan người đấm sau người vuốt trước, mãi sau cơn ho cũng dịu đi. Cậu ngồi thẳng lên và nhìn Lâm Nguyệt Loan, gương mặt do đau đớn lại trắng bệch ra, thế nhưng niềm vui vẫn không thể che dấu được: “Lâm Nguyệt Loan, cậu đến thăm tớ à?”.

Cậu không biết sự sắp xếp của ông Minh nên khi nói thế khiến Lâm Nguyệt Loan sững lại. Cô quay sang nhìn bà Minh, bà Minh cũng đang nhìn cô với ánh mắt có vài phần dò xét. Đột nhiên cô nhớ ra mình chưa chào bà, cô vội lễ phép chào: “Cháu chào bác”.

Bà Minh khẽ gật đầu đáp lại. Bà vốn không tán thành sự sắp xếp của ông Minh thế nhưng vì một câu nói của ông khiến bà không thể phản đối được: A Lãng sẽ thích.

Bà biết con trai mình sẽ thích sự sắp xếp này. Trong một tháng dưỡng bệnh không được ra ngoài. Một chú chim đã từng tự do bay nhảy giờ bị nhốt lại sẽ cô đơn và đau đớn chừng nào. Nếu như mỗi ngày Lâm Nguyệt Loan đều có thể đến đây thì quãng thời gian này đối với cậu mà nói sẽ không còn cô đơn và buồn chán nữa.

Cho dù không muốn thừa nhận nhưng bà hiểu rõ con trai mình thích cô gái có hai bím tóc dài này. Cho dù chưa đến mức yêu, thế nhưng cảm giác thích ấy cũng đủ khiến cho cậu ngày nhớ đêm mong cô gái này. Ban nãy khi cô gái ấy xuất hiện ở cửa đã khiến cậu không kiềm chế được mà sặc nước, điều này đã được chứng minh quá rõ.

“ A Lãng, con phải ở nhà dưỡng bệnh một tháng, không được đến trường. Bố con và thầy Châu đã bàn với nhau để bạn Lâm Nguyệt Loan đến bổ túc cho con”.

Sau khi nói điều này cho Minh Nhật Lãng nghe, ánh mắt cậu sáng lên, ngập tràn niềm vui :”Thật ạ?”.

Tuy rằng vui thế nhưng cậu vẫn thấy ngại: “Lâm Nguyệt Loan… có phiền cậu quá không?”.

“Không đâu, không phiền chút nào”.

“Ngày nào cậu cũng phải đi đến còn gì?”.

“Bác Hồng ngày nào cũng đến đón tớ, không phiền gì đâu. Ah, Minh Nhật Lãng, cậu xem tớ mang gì đến này?”.

Lâm Nguyệt Loan mang các món quà đến cho cậu xem: “Đây là quà các bạn lớp mình nhờ tớ mang đến đấy, ai cũng chúc cậu mau khỏe lại, để cùng đi dã ngoại với mọi người”.

“Nhiều quà thế, cảm ơn mọi người nhiều. Là cái gì thế, cậu mở giúp tớ đi”.

“Ok”.

Lâm Nguyệt Loan bóc từng món quà cho Minh Nhật Lãng xem, bà Minh nhẹ nhàng đừng dậy ra ngoài từ bao giờ cả hai cũng không biết.

Bà Minh đi về phòng thì gặp ông Minh đi lên gác. Thấy vợ ông vội hỏi: “Thế nào rồi em, Lâm Nguyệt Loan đến rồi A Lãng vui lắm phải không?”.

Bà Minh thở dài than trách: “Anh nói tạo bất ngờ cho con, cũng không nói sớm cho nó biết. Kết quả đang uống nước thì thấy cô gái ấy vào một cái là bị sặc. Họ một hồi, mặt trắng bệch ra, vết thương lại đau dữ dội”.

“A, bây giờ đỡ chưa? Để anh đi xem”.

Ông Minh định đến phòng Minh Nhật Lãng thì bà Minh vội ngăn lại: “Em đã ra rồi anh còn vào làm gì. A Lãng đã đỡ rồi, Lâm Nguyệt Loan mang nhiều quà của lớp đến cho con, hai đứa đang cùng bóc quà. Anh đừng vào làm mất hứng chúng”.

“Được rồi, được rồi, anh không vào nữa. A Lãng rất vui, đúng không?”.

Bà Minh gật đầu: “Đúng là con rất vui, khi nghe em nói sắp xếp Lâm Nguyệt Loan đến kèm cho con, mắt nó sáng rực. Haizz, em chăm lo nó mười mấy năm nay thế mà chưa thấy ánh mắt nó như thế bao giờ”. Giọng nói bà có phần buồn bã và thất vọng.

Ông Minh ôm vợ vào lòng và nói: “Em yêu, điều này không giống nhau. Bố mẹ anh cũng chăm sóc anh mười mấy năm trời, thế nhưng khi anh gặp em, dù chỉ là anh ôm và em gọt táo cho anh thôi, thế mà anh cảm động không biết nói thế nào”.

Bà Minh cũng cười theo, nụ cười mang đi những buồn phiền ban nãy. Thực sự không thể so sánh như thế được. Tính toán những chuyện nhỏ nhặt này thật chẳng ra sao cả, vẫn là cánh đàn ông có cái nhìn thâu suốt hơn.

Bà gục đầu vào vai chồng và dịu dàng nói: “Hạo Thiên, có người chồng như anh, có đứa con như A Lãng, với em đời này mãn nguyện lắm rồi”.

Ông Minh không nói gì cả, tay ông chỉ biết ôm bà chặt hơn. Thế nhưng lòng bàn tay ông đang toát mồ hôi lạnh, qua một lớp áo, bà Minh không cảm nhận được điều này.

“Cái này là Tiêu Tinh Dã tặng cậu”.

Sau khi bóc tất cả các món quà của các bạn, Lâm Nguyệt Loan mới lấy trong cặp ra một chiếc hộp hình vuông màu trầm hương. Cô mở hộp ra cho Minh Nhật Lãng xem. Cậu nhìn rồi nói: “Đây là …đá vũ hoa?”

“Đúng, là đá lấy tên một loại hoa, đá vũ hoa – đội mưa trước hoa, đẹp không?”.

Tương truyền từ thời Nam triều Lương đại, pháp sư Vân Quang giảng kinh trên núi Tụ Bảo, Nam Kinh đã cảm động trời xanh. Rải mưa hoa, xuống mặt đất biến thành những viên đá ngũ sắc, màu sáng lấp lánh, tên cổ gọi là “đá vũ hoa”.

 Trong hộp xếp đầy những viên đá vũ hoa long lanh, tròn tròn trơn trơn như những viên thủy tinh. Có viên màu đỏ như mã não, có viên xanh như bích ngọc, trắng như trân châu… các hoa văn kì diệu, chất ngọc như những áng văn chương của trời xanh vậy. Những viên đá đẹp mắt này được hình thành từ thạch anh, ngọc tủy và đá trắng được gọi là “vũ hoa mã não”. Nếu như nằm dưới suối nước trong vắt, chìm dưới đó lâu ngày, thì nhìn qua làn nước ấy chúng long lanh chẳng kém gì những viên ngọc.

Trong hộp có tất cả 12 viên đá vũ hoa, đại diện cho lời chúc của mười hai tháng. Đó là món quà của ông Đổng Khoan- bạn của ông Tiêu Trừng, sau chuyến đi Nam Kinh du lịch đã mang về làm quà cho Tiêu Tinh Dã. Với tính cách của Tiêu Tinh Dã thì cậu chẳng bao giờ thích mấy thứ thế này cả. Thế nhưng 12 viên đá này quá đặc biệt nên cậu đã giữ và cất đi chứ không để lung tung. Đúng dịp này nên đã lấy ra tặng Minh Nhật Lãng.

“Khi chú Đổng tặng tớ món quà này, chú ấy nói đá vũ hoa có “lục mỹ”. Chất, hình, sắc, văn… và…”. Phần sau Tiêu Tinh Dã nhớ mãi mà không ra nên không nghĩ tiếp nữa. “Nói chung là rất có ý nghĩa, chú ấy còn hi vọng tớ như đá vũ hoa, có đầy đủ lục mỹ. Tớ làm gì có khả năng đấy chứ, bây giờ tớ tặng nó cho Minh Nhật Lãng, cậu ấy “lục mỹ” hơn tớ nhiều. Chỉ có chí kiên… tuy tạm thời cậu ấy chưa đạt “chí địa kiên ngạnh”, thế nhưng tớ lên mạng tìm kiếm rồi, họ nói bệnh này nhẹ sẽ dần dần hồi phục sau tuổi thành niên, khi đó sẽ không dễ gì mà gãy xương nữa. Tớ chúc một ngày nào đó cậu ấy sẽ có lục toàn lục mỹ”.

Lâm Nguyệt Loan nhìn cậu và nói: “Tiêu Tinh Dã, món quà này của cậu được lắm. Minh Nhật Lãng nhất định thích lắm đấy!”.

Minh Nhật Lãng quả nhiên vô cùng sung sướng: “Tiêu Tinh Dã tặng tớ á, cảm ơn cậu ấy nhé!”.

Tiêu Tinh Dã tặng quà cho cậu, điều này đã khiến cậu còn vui hơn khi nhận được quà của cậu ấy nữa.

“Tiêu Tinh Dã còn nhờ tớ chuyển lời xin lỗi đến cậu, hôm đó cậu ấy nóng tính quá nên khiến cậu bị thương. Cậu ấy mong cậu tha thứ”.

Minh Nhật Lãng vội nói: “Không, không thể trách cậu ấy, tớ biết cậu ấy vô ý mà”.

Lâm Nguyệt Loan cười rồi lấy trong túi ra món quà khác. “Đây là quà tớ tặng cậu, không là quà gì đâu, tớ chỉ cảm thấy nó có thể giúp cậu tiêu khiển khi nằm trên giường bệnh thôi”.

Minh Nhật Lãng nhìn món đồ trong tay Lâm Nguyệt Loan với vẻ hoài nghi, cái hộp trong tay cô ấy đựng gì nhỉ?

 

Advertisements

4 thoughts on “Tình yêu pha lê – Chương 4: Điều đáng quý nhất (3)

  1. thanks
    chả bít LNL tặng MNL cái j nhỉ?
    hic, đọc lời chia sẻ cảm xúc của dịch giả về truyện này mà t đã bật khóc. SE là thế đấy, sơj rằng đến lúc đọc đến kết truyện thật t sẽ ko chịu đc mất

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s