Trích đoạn “Nhật ký lấy chồng” – Chương 2: Không phải chỉ chuyện của riêng mình mới trời rung đất chuyển (2)

Năm năm trước tại hội chợ tuyển dụng của trường, Đa Đa với vai trò là đại diện của UVL xuất hiện ở trường đại học của mình. Lúc đó anh mới chỉ là một sinh viên đại học năm thứ ba, vừa mới tiếp nhận chức chủ tịch hội sinh viên của trường.

 

Trương Thiên – cựu chủ tịch hội sinh viên vừa hết nhiệm kỳ đã yêu thầm Tiền Đa Đa mấy năm, mấy hôm đó nói chuyện khiến anh cũng cảm thấy tò mò, do đó mới chạy xuống hội trường để chiêm ngưỡng dung nhan thật của cô.

 

Lúc anh bước vào hội trường, bầu không khí đã lên đến cao trào. Tiền Đa Đa mặc một bộ quần áo trắng, lúc phát biểu người hơi nghiêng về phía trước, đôi mắt sáng ngời, rõ ràng là nhìn vào một điểm nào đó trong bóng tối dưới sân khấu, nhưng lại khiến người ta cảm thấy toàn hội trường đều đang bị cô nhìn chăm chú.

 

Thỉnh thoảng cô cũng hé miệng cười. Đôi môi của cô rất đẹp, khóe miệng hơi cong lên, trông rất vui tươi, lúc cười môi đỏ, hàm răng trắng muốt, tràn đầy sức sống.

 

Anh thề rằng, hôm đó anh nghe thấy rất rõ tiếng xuýt xoa của các đực rựa đứng bên cạnh, đến nỗi sau này mỗi lần nhớ lại cảnh tượng của ngày hôm đó, anh vẫn cảm thấy người người bị ngâm trong dòng hormone nam tràn trề – trong đó bao gồm cả của anh.

 

Sau khi tan cuộc, Trương Thiên chen vào lấy hết can đảm mời cô đi ăn, cũng không biết là do bị kích thích quá mạnh khi tiếp xúc với mục tiêu ở cự ly gần hay là do tố chất tâm lý của anh ta có vấn đề, nói năng lắp bắp, cuối cùng nội dung được phát ngôn ra là, “Hội trưởng Tiền, hôm nay bọn em ăn, ăn bữa cơm chia tay, chị tham gia nhé ”.

 

Bữa cơm chia tay? Sức mạnh của tình yêu là như vậy ư? Anh đứng bên cạnh nghe mà thấy bực và thương thay cho anh chàng này.

 

Đương nhiên, Lão Trương đã bị từ chối ngay lập tức, chẳng mấy chốc liền biến mất.

 

Thậm chí Tiền Đa Đa còn không nhớ Lão Trương là ai. Người đẹp trên toàn thế giới đều được phép mất trí, Tiền Đa Đa lại càng có đủ tư cách để làm như vậy, chắc là cô chưa bao giờ để những con người và sự việc không có liên quan gì với mình chiếm chỗ trong bộ não của mình.

 

Lúc Tiền Đa Đa rời trường, một mình anh đã đuổi theo, không nghĩ gì nhiều, đó dường như là một bản năng.

 

Cô ăn mặc rất chỉnh tề, đi kèm với bộ quần áo đương nhiên là một đôi giày cao gót. Đôi giày khiến bóng cô yêu kiều thướt tha, khiến tốc độ của cô không thể nhanh hơn được, chính vì thế lúc đuổi theo cô anh không chạy, chỉ rảo bước nhanh hơn, thoáng một cái đã đến bên cạnh cô.

 

Lúc cô quay lại nhìn anh, nét mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc, nghe anh nói xong liền cười. Đã bước sang mùa hè nóng nực, ánh nắng lọt qua kẽ lá hắt xuống, ve kêu ra rả. Nụ cười của cô còn rực rỡ hơn cả ánh nắng, câu hỏi của cô lại khiến anh cảm thấy ớn lạnh: “Em đang nói với chị à?”.

 

Em? Cho đến nay anh vẫn nhớ như in cảm giác rùng mình sau khi nghe thấy tiếng em đó. Một chàng trai hơn hai mươi tuổi đang tràn đầy sức sống bị cô gái mà mình vừa ngắm trúng gọi là em, thật sự rất khó thích nghi với cảm giác như búa bổ vào đầu đó.

 

“Tôi là Hứa Phi”.

 

“Ừ”, Tiền Đa Đa đáp, “Chị biết em, hội trưởng nhiệm kỳ này đúng không? Em học năm thứ mấy rồi?”.

 

Kiểu hỏi này thực sự là một nỗi sỉ nhục lớn đối với anh, Hứa Phi nhún vai, “Năm thứ ba, sao vậy?”.

 

Tiền Đa Đa cười, “Năm thứ ba à, cố gắng học cho tốt! Nếu có cơ hội, năm sau vào UVL”.

 

Lúc này cô vẫn không quên tuyên truyền cho công ty mình, Hứa Phi bị giáng xuống đầu nhát búa thứ hai.

 

“Chuyện vừa nãy tôi nói không liên quan đến cái này chứ?”.

 

“Vừa nãy? Em nói muốn mời chị đi ăn ư?”. Cô coi nó như chuyện đùa, nhưng cười một lúc thì phát hiện ra ánh mắt anh rất nghiêm túc. Nụ cười trên môi cô tắt ngấm, sau đó đột nhiên thốt ra hai chữ: “Không được!”.

 

“Tại sao? Chỉ ăn một bữa cơm thôi mà, chị sợ à?”.

 

“Tại sao chị phải đi ăn với em? Chúng ta không quen biết nhau.”

 

Anh buột miệng nói: “Tôi muốn theo đuổi chị.”

 

Tiền Đa Đa bật cười, “Theo đuổi chị á? Em à, chị chưa bao giờ chấp nhận sự theo đuổi của chàng trai nào nhỏ tuổi hơn mình, chưa nói đến việc em còn chưa tốt nghiệp đại học. Chị là người có nguyên tắc”.

 

Anh không cảm thấy bực, vặn lại luôn: “Tại sao chị lại bài xích những chàng trai ít tuổi hơn? Tuổi nhỏ hơn một chút không có nghĩa là năng lực thua kém chị, suy nghĩ non nớt hơn chị, tư tưởng của chị quá hẹp hòi”.

 

“Hẹp hòi?”. Cô nhếch mép lên cười, không hề để tâm, “Được thôi, đợi đến khi nào em có thể làm cho chị tâm phục khẩu phục và thốt lên rằng, anh ạ, anh thực sự hơn em, thì hãy nói đến hai chữ “theo đuổi” nhé”.

 

 

Hôm đó Tiền Đa Đa mặc bộ quần áo trắng, gương mặt rạng rỡ, lúc nói ra câu này cô vẫn cười, trông rất vô tư. Rõ ràng là biết ít nhất cô đã sống nhiều hơn mình mấy năm, nhưng anh vẫn có cảm giác cô non nớt, đáng yêu.

 

Đây là lời thách thức công khai đúng không? Lúc đó anh phản ứng như thế nào nhỉ? Dường như chỉ nhún vai cười, không nói gì thêm.

 

Sau đó anh cảm thấy mình đã quên đi chuyện này. Từ trước đến nay anh là con người làm việc tùy ý, không để ý đến nhiều chuyện, với Tiền Đa Đa cũng chỉ là sự nổi hứng nhất thời, năm cuối đại học ngày nào cũng bận rộn, làm gì có thời gian nghĩ đến cô nữa?

 

Sau khi tốt nghiệp, UVL chủ động đến trường chọn anh, đào tạo anh với tư cách là quản trị viên tập sự đầu tiên trong nước. Lúc đó anh có rất nhiều lựa chọn, nhưng UVL… đúng là cũng đáng để vào.

 

Còn về chuyện sau này liên tục được thăng chức, hoàn toàn là dựa vào năng lực, là sự khẳng định hết lần này đến lần khác đối với anh.

 

Lần này anh từ bỏ cơ hội sang châu Âu để đến Trung Quốc, càng là vì đây mới là thị trường nhiều thử thách nhất, có nhiều cơ hội nhất của thế giới, hoàn toàn không liên quan gì đến Đa Đa.

 

Một người đàn ông như anh làm sao có thể để tâm đến câu đùa nào đó của một cô gái không có tầm nhìn lâu đến vậy?

 

Lần này quyết định chuyển công tác của anh đưa xuống quá gấp, sau đó anh đã bỏ ra một tuần để xem xét mọi chi tiết vận hành của khối thị trường ở đây, đương nhiên cũng biết mình sẽ gặp người nào, sẽ đối mặt với những vấn đề gì, nhưng trong lúc đó anh vẫn không có phản ứng gì lớn với ba chữ “Tiền Đa Đa”, chỉ bỏ ra mấy giây để tưởng tượng ra nét mặt của cô khi nhìn thấy mình, lúc giở sang trang khác chỉ thoáng mỉm cười.

 

Buổi tối trước hôm xuất phát, bạn bè của anh ở Tokyo đã tổ chức tiệc chia tay anh, cuối cùng khi về đến chỗ ở đã ngà ngà say.

 

Thực ra trong lòng anh biết rất rõ, đến Trung Quốc không phải chỉ đơn giản là để thăng chức. Cục diện chưa rõ, con đường phía trước vẫn khó dự đoán, nhưng dù sao anh vẫn còn trẻ, bản tính lại thích đối mặt với những thử thách lớn, khát khao được thử sức trong bầu trời rộng hơn.

 

Không muốn ngủ, anh ngồi một mình trước cửa sổ vừa ngắm cảnh đêm nhộn nhịp của Tokyo vừa tiếp tục uống rượu, dần dần cảm thấy trước mắt mơ hồ, nhưng trong lòng đột nhiên lại vô cùng thoải mái, bất giác nâng cốc trước bầu trời đêm, còn vừa cười vừa lẩm bẩm một câu: “Tiền Đa Đa, em nhìn thấy chưa?”.

 

Nói xong câu đó, anh giật nảy mình. Lẽ nào anh say rồi ư? Nhưng chỉ có một cốc thôi mà, dù có say cũng không đến nỗi đột nhiên nhắc đến cô.

 

Mấy năm không gặp, bất ngờ lại có cuộc gặp gỡ dưới tàu điện ngầm, anh phát hiện ra cô không hề thay đổi, vẫn vô tâm vô tính như ngày trước. Cô coi anh như người đi đường xa lạ, quên sạch sành sanh.

 

Dưới sân khấu, vẻ kinh ngạc trong mắt cô vẫn còn đó, Hứa Phi mỉm cười, lúc ánh mắt rời sang chỗ khác, lòng vẫn nhủ thầm.

 

Được lắm, Tiền Đa Đa, quên cũng không sao cả. Từ nay trở đi, em sẽ có vô số cơ hội để nhớ đến tôi.

 

Tổng giám đốc vừa kết thúc lời giới thiệu, liền vỗ vào vai anh ra hiệu cho anh phát biểu. Anh trở về với hiện thực, mỉm cười với mọi người ở dưới, tạm thời từ bỏ những ký ức về Tiền Đa Đa, Hứa Phi đón lấy micro và bắt đầu phát biểu.

 

 

Lời phát biểu của Hứa Phi ngắn gọn nhưng rất hay, dưới sân khấu tiếng vỗ tay nổi lên như sấm, Tiền Đa Đa không nghe rõ chữ nào. Bên tai chỉ thấy ong ong, thất vọng là đương nhiên rồi, và còn rất nhiều tâm trạng lạ lẫm vừa ập đến khiến cô buộc phải nghiến răng mới không để mất thể diện.

 

Cổ họng vô cùng khó chịu, muốn hét lớn, bất đắc dĩ, Đa Đa đành phải nâng ly lên nuốt từng ngụm rượu một. Hai vị đồng nghiệp bên cạnh đã trở thành tâm điểm mới trên bàn tiệc, họ bận rộn trả lời câu hỏi của mọi người, cô có cảm giác cái tên được mọi người liên tục nhắc đến đó nghe quen quen, dường như gợi lại một ký ức rất xa xôi, nhưng lúc này cô thực sự không có tâm trạng nào để suy nghĩ kỹ hơn, cô kiên trì đến khi uống hết một ly liền từ tốn đứng dậy đi ra nhà vệ sinh.

 

Lúc đi qua mấy bàn đều có người lên tiếng chào cô, Đa Đa cố gắng mỉm cười đáp lại, mãi cho đến khi ra khỏi sảnh lớn cô vẫn cố gắng kìm chế bước chân, quyết không để mình chạy.

 

Khó khăn lắm mới đến được nơi cần đến, nhà vệ sinh nữ của khách sạn được trang hoàng rất sang trọng, cô bước vào đóng cửa lại, cuối cùng nôn thốc nôn tháo một hồi, lúc ngồi xuống khắp người cứng đờ, gần như nghe thấy tiếng xương cốt kêu răng rắc.

 

Đầu óc rối bời, Đa Đa ngồi trên bồn cầu nghỉ ngơi một hồi lâu vẫn không ổn. Thất bại quá, giây phút này, mọi niềm vinh quang trong quá khứ đã biến thành những tiếng cười khẩy ập tới.

 

Những năm qua cô đã quen với cảnh ngậm bồ hòn làm ngọt, nhưng lần này ngậm làm sao đây?

 

Sống mũi hơi cay cay, Đa Đa hít thở thật sâu hết lần này đến lần khác, sau đó hai tay chống lên đầu gối cố gắng một lần nữa, đứng dậy đẩy cửa ra.

 

Kiểu gì cũng không thể sống trong nhà vệ sinh cả đời, rời chốn này trước rồi tính sau.

 

Vừa đẩy cửa ra cô liền nhìn thấy một bóng người quen thuộc, Elizabeth, người hơi nghiêng xuống bồn rửa tay, đang trang điểm.

 

Đa Đa bước đến rửa tay, Elizabeth bỏ thỏi son ra nhìn cô, sau đó thở dài, “Trưởng phòng Tiền, chị cảm thấy thế nào?”.

 

Đang đợi để xem kịch hả? Tiền Đa Đa thầm cười khẩy, miệng vẫn trả lời như bình thường: “Có chuyện gì vậy?”.

 

“Giám đốc điều hành của khối thị trường là nhà quản trị viên tập sự đầu tiên được tổng công ty trực tiếp lựa chọn ở khu vực đại lục, là nhân vật xuất sắc trong bốn năm vượt qua được các cuộc sát hạch sát sao nhất, phá lệ để tuyển dụng, hai mươi bảy tuổi, là giám đốc điều hành khối thị trường trẻ nhất trong lịch sử”. Mở miệng ra là Elizabeth không thể dừng lại được, thỏi son vẫn đang cầm trong tay, mắt nhìn chằm chằm vào mặt Tiền Đa Đa, nhiệt tình chờ sự phản ứng của cô.

 

Tiền Đa Đa tiếp tục rửa tay, để mặc cô ta nói thoải mái, sau đó tổng kết một câu trong tiếng kêu ro ro của máy sấy tay: “Elizabeth, sao cô không đi làm phóng viên nhỉ? Làm việc ở khối thị trường thực sự quá lãng phí tài năng”.

 

“Tiền Đa Đa!”. Bị mỉa mai như vậy, lại nhìn thấy Tiền Đa Đa thẳng tiến ra ngoài, Elizabeth hứ một tiếng, “Đừng tưởng chị là thiên tài, người ta mới là! Đừng tưởng chỉ có chị mới được phá lệ lên chức, so với người ta, chị chỉ là con tép riu mà thôi. Hiện giờ cảm thấy thế nào? Từ giờ chị còn đắc ý được nữa không?”.

 

Đã gần ra tới cửa rồi, nghe xong câu này, đột nhiên Tiền Đa Đa dừng bước, ngoái đầu lại, chạm đúng vào ánh mắt của Elizabeth.

 

“Nếu những điều này là do cô dùng mọi cách để moi được từ chỗ tổng giám đốc thì tôi xin chúc mừng cô, ít nhất là hôm nay cô có thể nói được một câu đắc ý trước sếp trực tiếp của cô, cuối cùng đã có một lần Elizabeth nhanh chân hơn Tiền Đa Đa, và tôi cam tâm chịu thua, thua một cách tâm phục khẩu phục. Thế nào? Thoải mái rồi chứ? Vui vẻ rồi chứ?”.

 

Không nói được gì, Elizabeth đứng trước gương, mặt tái đi. Không muốn nói thêm gì nữa, Tiền Đa Đa kéo cửa đi ra.

 

Vốn định quay vào hội trường để cáo từ, nhưng nghĩ lại, hà tất gì! Đã làm trò cười cho thiên hạ rồi, hà tất gì phải quay vào để chịu nhục nữa! Tiền Đa Đa quay người, đi ra khỏi khách sạn.

 

Mọi việc để đến ngày mai hãy tính! Hôm nay cô đã chịu đựng đủ rồi. Đằng nào thì cũng không lái xe, tiện tay cô vẫy một chiếc taxi, lên xe liền chỉ bừa một hướng, mặc cho lái xe đi đâu thì đi.

 

Tối thứ sáu, mùa đông dù lạnh đến đâu, thành phố này vẫn ồn ào náo nhiệt, đâu đâu cũng là nam thanh nữ tú với các bộ trang phục thời thượng lướt qua, đèn neon như thực như mơ.

 

Tiền Đa Đa không muốn về nhà, taxi chạy qua đoạn đường náo nhiệt trong thành phố, cô bảo lái xe dừng xe, sau đó nhanh chân bước vào quán bar gần nhất.

 

Quán bar được cải tạo từ tòa nhà kiểu cũ của Pháp, bên trong rất đông người, trên sân khấu có một nữ ca sĩ da đen đang hát nhạc Jazz. Nghe đến đoạn hay, khách khứa với đủ màu da vỗ tay cổ vũ, hoàn toàn là một thế giới khác.

 

Cô rất muốn uống một cốc, vừa ngồi xuống Tiền Đa Đa liền gọi rượu. Anh phục vụ đã gặp nhiều khách nữ đi một mình như thế này, lúc bê ly rượu thứ ba đến liền khẽ nhắc: “Em à, đừng uống quá chén nhé”.

 

Tiền Đa Đa khua tay, bài hát nhạc Jazz của nữ ca sĩ đang lên đến cao trào, phía dưới sân khấu mọi người nghe rất say sưa, nhưng bên tai cô lại là một âm thanh khác – Đa Đa, Đa Đa.

 

Xa xôi quá, cô vẫn tưởng rằng mình đã quên, nhưng hôm nay lại nhớ lại. Lẽ nào cô thực sự sai ư? Mọi thứ đều phải trả giá, tại sao cô bỏ công ra mà không được bù đắp?

 

Nghĩ lại hai hôm trước tại cuộc họp của công ty, cô nhìn giám đốc và tự nhủ rằng, không phải mọi sự nỗ lực đều có kết quả, không ngờ điều đó đã trở thành lời sấm, giờ đây đã báo ứng vào mình.

 

Thì cũng có sao đâu? Tiền Đa Đa uể oải chống hai tay xuống bàn. Thua cũng thua rồi, cuộc nội chiến này cuối cùng đã trở thành trò cười, hóa ra công ty đã có sự sắp đặt khác, còn cô là người cuối cùng biết kết quả.

 

Lại nhớ đến vị nữ trợ lý nọ của khối thị trường, làm việc ba năm, sau khi biết việc thăng chức không thành công liền cười khẩy một tiếng, ngày hôm sau liền đệ đơn từ chức.

 

Hỏi cô trợ lý tại sao, cô ấy trả lời rất dứt khoát: “Chồng em bảo rồi, ở đây không có tương lai, chẳng thà về nhà để chồng nuôi còn hơn”. Thật bất cần biết bao.

 

Nhưng đối với rất nhiều cô gái, vấp ngã trong sự nghiệp có đáng gì đâu? Cùng lắm là bỏ việc về nhà. Ở nhà có chỗ dựa, mái nhà chính là bến cảng trú ẩn an toàn, nếu muốn, có thể yên tâm ở đó suốt đời, suốt đời không cần phải ra ngoài chịu mưa chịu nắng.

 

Nhưng Tiền Đa Đa không thể làm như vậy, cô không có người đàn ông nào, cô không có chồng nuôi, cô phải dựa vào chính mình. Hơn nữa cô biết quay về đâu?

 

Ba mươi tuổi vẫn chưa lấy chồng đã đủ khiến mọi người phải chê trách, nếu ngay cả sự nghiệp cũng từ bỏ vì sự hồ đồ nhất thời thì khác gì cô đã sống công cốc trong mấy năm qua?

 

Không thể từ bỏ, thế thì chỉ còn một sự lựa chọn khác là tiếp tục. Nhưng trong lòng vẫn cảm thấy không thoải mái, cảm giác bất lực chán nản như khi vắt đi vắt lại chiếc khăn mặt ướt mà không vắt khô được, để cho cảm giác đó mất đi, Tiền Đa Đa tiếp tục uống rượu.

 

Chất cồn gây ra ảo giác. Trước mắt cô hiện lên bao chuyện trong quá khứ, nụ hôn vụng về trước cầu thang tối om, lòng bàn tay ướt át, đôi môi nóng bỏng, lúc hôn dồn toàn bộ sức lực, đầu lưỡi chỉ muốn len vào trái tim của đối phương, tiếng lưỡi quyện vào nhau; hoa tươi đặt từng bó trên bàn, thơm biết bao, màu sắc tươi tắn, tàn thì vứt đi, rồi lại có hoa mới thay vào, nhìn như mãi mãi không bao giờ tàn; và còn cả đêm nhiệt đới ở Singapore, trong không khí là mùi hoa bốn mùa không bao giờ mất, chiều thường có một cơn mưa bất chợt, sau đó mây tan mặt trời lại ló ra, bầu trời trong xanh bao la, ánh nắng rực rỡ trải xuống mặt đường vẫn còn đọng nước mưa, người đàn ông đi trước giơ tay trái ra đợi cô còn đang ở phía sau, lúc nắm tay nhau hai người đều cười.

 

Rồi cũng có ra sao đâu? Tất cả đều đã trôi qua rồi. Tiền Đa Đa nằm sấp xuống bàn cười đau khổ, mặt úp vào cánh tay. Điện thoại đổ chuông, cô không ngẩng đầu lên, thò một tay vào túi tìm điện thoại, sau đó mở hòm thư ra xem, lại là tin nhắn của Diệp Minh Thân, hỏi thăm rất khách khí, nhưng giọng dường như lại là đang nói chuyện công việc, “Đa Đa, bữa tiệc tối nay có vui không em? Nếu tiện ngày mai mình cùng đi ăn tối nhé?”.

 

Tiền Đa Đa nhớ đến những lời mà người đàn ông này nói tối hôm qua, hy vọng chúng ta có thể hoàn thành nhiệm vụ theo từng bước một, sau đó trên cơ sở tôn trọng những gì mà hai bên hiểu biết về nhau tiếp tục cuộc sống mà mình cần – Cắn môi, đột nhiên cô chỉ muốn ném chiếc điện thoại đi, nhưng vừa giơ tay lên lại kìm lại. Một lát sau cô lại mở điện thoại ra, chậm rãi nhắn lại mấy chữ: “Vâng, ngày mai nhé”.

 

Sau khi gửi tin đi, màn hình lại tối trở lại, Đa Đa gấp máy, nhét vào túi xách tiếp tục uống.

 

Bên cạnh có người ngồi xuống, một gương mặt người nước ngoài, nhưng nói tiếng phổ thông rất lưu loát: “Em đi một mình à? Mình uống với nhau nhé?”.

 

Bắt chuyện? Đa Đa hai tay chống đầu, liếc anh ta một cái, không nói lời nào.

 

Cô ăn mặc rất chỉnh tề, đây cũng không phải là quán bar mờ ám gì, mặc dù từ nãy đến giờ cô ngồi một mình uống rượu, nhưng không có ai đến nói gì.

 

Vẫn phát hiện ra sự khác biệt, lúc ngồi uống rượu, cô không ngó ngàng gì đến xung quanh, mà chỉ một mình lặng lẽ uống, khác với những thực khách có mục tiêu khác.

 

Người đàn ông đó bị từ chối thẳng thừng, dũng khí được tích tụ bao lâu cũng tiêu tan, quay đầu bước về chỗ ngồi của mình, đón chào anh ta là tiếng cười trêu chọc của bạn bè.

 

“Thế nào, thua rồi hả?”.

 

Anh ta lắc đầu, nhún vai, “Hoặc là cô nàng đến nhầm chỗ rồi”.

 

Sau lưng có tiếng cười rộ, Đa Đa biết mình không nên tiếp tục ở lại đây nữa. Cô không phải là người không biết uống, chỉ có điều hôm nay tâm trạng không vui, chất cồn rất dễ gây say. Cô muốn đứng dậy, nhưng thấy phía trước lờ mờ, cố gắng một lần vẫn không được.

 

Đưa tay gọi người đến thanh toán, nhân viên phục vụ rất nhiệt tình, “Có cần tôi gọi xe giúp không?”.

 

“Cảm ơn”. Giọng cô vẫn rất rõ ràng, xách túi lên liền đi ra ngoài.

Advertisements

One thought on “Trích đoạn “Nhật ký lấy chồng” – Chương 2: Không phải chỉ chuyện của riêng mình mới trời rung đất chuyển (2)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s