Trích đoạn: Không thể thiếu em (3)

3

 

Khi gặp Viên Cảnh Thụy cũng là lúc Đổng Tri Vy đang ở vực sâu nhất của cuộc đời cô. Lúc đó cô vừa mất việc, đồng thời mất người bạn trai đã yêu nhau hai năm chín tháng – Ôn Bạch Lương.
Đổng Tri Vy quen Ôn Bạch Lương khi cô vừa tốt nghiệp trung học chuyên nghiệp, lúc đó cô đang cầm tấm bằng thực chất không đáng một xu chạy vạy tìm việc khắp nơi. Các công ty lớn không thèm ngó tới hồ sơ của cô, thất bại không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cô bước vào một tòa nhà dân cư bình thường.
Đó không phải là tòa nhà kinh doanh, tầng lầu cũ kỹ trước mắt khiến cô phải check lại địa chỉ không biết bao nhiêu lần mà cuối cùng vẫn không dám tin. Bước ra khỏi thang máy, khắp nơi đều là đồ vật ngổn ngang, Đổng Tri Vy cẩn thận bước qua chúng và đi tới trước cửa căn phòng số 1130. Lúc bấm chuông trong lòng vẫn còn do dự không biết bản thân mình có nên quay đầu rời khỏi đây không nữa.
Nhưng lúc đó có tiếng nói vọng ra sau cánh cửa:
“Cửa không đóng, tự vào đi”. 
Cô đẩy nhẹ, quả nhiên thế thật, cảnh tượng hỗn loạn sau cánh cửa vượt qúa sức tưởng tượng của cô. Vỏ hộp được xếp đầy góc tường, nền nhà, trên ghế, thậm chí cả trên bàn, giữa đống lộn xộn ấy là một chàng trai trẻ đeo kính, cổ đang kẹp điện thoại, tay thoăn thoắt gõ phím, thấy cô đứng ở cửa cũng không nói gì mà chỉ dùng ánh mắt ra hiệu cho cô bước vào trong.
Mới bước được một bước cô đã giẫm phải đồ, cúi đầu nhìn hóa ra là một tập giới thiệu sản phẩm, cô cúi xuống nhặt lên xem, đó là tập giấy và bản chữ in thô kệch, xấu xí, bên trên cũng không có câu văn hoa mỹ bắt mắt gì mà chỉ là những dòng chữ đen đơn giản nhất, tất cả không bắt mắt chút nào.
Ở nhà cô dọn dẹp mọi thứ quen rồi nên đã nhặt món đồ thứ nhất lên liền tiện tay nhặt luôn cái thứ hai, thứ ba, trên đường đi vào cô thu dọn hết những món đồ vứt lung tung trên sàn rồi xếp gọn gàng lại với nhau.
Ôn Bạch Lương nói chuyện điện thoại một lúc rồi im bặt, bởi vì mọi thứ trước mắt như được hóa phép, những chiếc hộp mở nắp nằm lung tung giờ đã được đóng gọn gàng, sắp xếp có tuần tự ở trong góc nhà, những chiếc ghế lộn xộn cũng tìm được vị trí. Cô gái mặc chiếc váy liền thân nhạt màu đang nhanh nhẹn thu dọn mọi thứ trước mặt anh rồi đi tới trước bàn đặt tập giấy giới thiệu sản phẩm đã được sắp xếp gọn gàng lên trước mặt anh. Chiếc điều hòa trong căn phòng đi thuê này không tốt lắm, trời nóng nực, cô lại vừa đi từ ngoài vào, bận rộn thu dọn một lúc là mồ hôi đã túa ra ướt đẫm. Thấy anh đang nhìn mình cô cảm thấy ngài ngại, dùng tay quệt mồ hôi một cái, cô nhẹ nhàng nói:
“Xin lỗi, tôi nhiều chuyện rồi”.
Anh suýt đứng bật dậy rồi nắm lấy tay cô và lắc đầu.
Sao có thể chứ? Giây phút ấy anh cứ ngỡ mình nhìn thấy một nhà ảo thuật.
Sau đó Đổng Tri Vy liền làm việc ở công ty của Ôn Bạch Lương.
Đây là một công ty tư vấn đầu tư độc lập, Ôn Bạch Lương vừa là giám đốc công ty, đồng thời kiêm luôn bán hàng, quảng cáo, kỹ thuật… nói thẳng ra thì, trước khi Tri Vy tới đây, anh chính là người duy nhất của công ty này.
Sau khi tốt nghiệp đại học Ôn Bạch Lương đã từng làm việc cho một công ty tư vấn đầu tư rất nổi tiếng, anh rất có năng lực và tài hoa, đã từng làm nhiều hợp đồng lớn gây chấn động trong giới. Thành công tới quá nhanh, anh lại đang tuổi trẻ khí thế, nên mau chóng cảm thấy bất mãn với sự kìm kẹp ràng buộc của công ty, sau đó với cấp trên đã cãi nhau một trận tơi bời cướp công lao của anh, anh quyết tâm từ chức rồi ra ngoài tung hoành, va chạm xã hội, tự mình xây dựng một vùng đất mới.
Nhưng anh chỉ là con em xuất thân từ một gia đình bình thường, không có điều kiện và ô dù. Khi anh còn làm việc ở công ty nổi tiếng kia, ai ai trong giới gặp anh cũng đều tươi cười đon đả, người người xưng anh anh em em, tay bắt mặt mừng, bá cổ bá vai. Sở dĩ anh quyết tâm từ chức lập nghiệp cũng vì tưởng rằng bản thân mình đã đủ vây đủ cánh.
Không ngờ, vừa quyết định ra đi xong mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn, những người ngày trước cùng anh nói nói cười cười giờ ngoảnh mặt quay lưng, những người còn chút lòng tốt thì từ chối khéo léo trên điện thoại, kém tốt hơn một chút thì điện thoại đều để thư ký nghe, còn bản thân họ thì chẳng bao giờ có thời gian.
Khởi nghiệp có nghĩa là hôm nay là địa ngục, ngày mai là địa ngục, ngày kia có thể mới là thiên đường, nhưng phần lớn mọi người đều chết ở ngày mai. Khi Tri Vy gặp Ôn Bạch Lương chính là lúc anh đang là kẻ khởi nghiệp chới với trong địa ngục. Sự nhiệt tình và tham vọng luôn tràn trề nhưng bốn mặt đều va phải tường, không ngừng giằng co trong thất bại, chỉ cần thỉnh thoảng có một tia sáng lóe lên cũng đủ khiến anh vui sướng mấy ngày liền.
Có thể có nhiều người cảm thấy dè bỉu, coi thường giấc mơ một bước thành công của chàng thanh niên đầy nhiệt huyết này, nhưng lúc đó Tri Vy thực sự bị cảm động. Cô trở thành nhân viên đầu tiên của Ôn Bạch Lương, nhìn ánh mắt lấp lánh của giám đốc miêu tả kế hoạch tương lai trong căn phòng đi thuê đơn giản và chật hẹp.
Ôn Bạch Lương lúc đó có thể đi làm việc với ba, bốn khách hàng trong một ngày dưới thời tiết nắng nóng bốn mươi độ, còn cô ở lại văn phòng, một mình hoàn thành công việc của nhiều người. Trên điện thoại cô luôn mỉm cười và nói: “Vâng, tôi là Vivian, vấn đề này tôi xin mời đồng nghiệp thuộc phòng nghiên cứu thị trường của công ty giải thích cho quý khách”, sau đó cô lại dùng ID của Billy để đăng nhập MSN nói chuyện với khách hàng về một hạng mục nào đó.
Công ty dần dần đi vào chính quy, văn phòng công ty chuyển chỗ liên tục, cuối cùng chuyển vào tòa nhà thương vụ ở một đoạn đường khá đẹp. Đội ngũ nhân viên ban đầu chỉ có mình cô, dần dần có ba người, năm người, mười người, còn Tri Vy lúng túng ban đầu bây giờ đã thành thạo mọi việc, và còn có thời gian để đi học thêm nữa.
Cô đăng ký đại học tài chính, do có căn bản tốt nên việc thi cử với cô không thành vấn đề, rất nhanh sau đó cô bắt đầu cuộc sống vất vả khi phải chạy giữa công ty và lớp học buổi tối. Tuổi trẻ sức khỏe phơi phới, cô học xong lớp buổi tối còn chạy về công ty, đẩy cửa bước vào, thấy điện vẫn sáng, thỉnh thoảng thấy Ôn Bạch Lương mệt mỏi ngồi ngủ gật, cô bèn lấy tấm chăn đã chuẩn bị sẵn trong ngăn tủ ra đắp cho anh, sau đó quay về bàn làm việc tiếp tục bận rộn.
Lúc tỉnh dậy, anh đi tới bên cô rồi áp gương mặt mình lên mái tóc mai mềm mại của cô và nói: “Tri Vy, không có em anh phải làm thế nào đây?”.
Trước giờ cô vốn không phải là một cô gái thích làm nũng, khi còn nhỏ cô không muốn bố mẹ thấy mình yếu đuối, sau khi lớn lên điều này đã trở thành thói quen. Thân mật như thế nhưng cô cũng chỉ cọ trán với anh rồi nói: “Người ta thấy bây giờ”. Khóe miệng lấp lánh nụ cười.
Cho tới khi Ôn Bạch Lương biến công ty từ nhỏ bé, vô danh trở nên có tiếng anh càng thêm phấn chấn. Anh hào hứng chỉ phong cảnh phồn hoa bên ngoài cửa sổ và nói: “Chúng ta phải trở thành công ty tư vấn đầu tư tốt nhất Trung Quốc, chỉ đá hóa vàng, hóa mục nát thành thần kỳ”.
Còn Tri Vy ngồi bên đang lo lắng mấy dự án gần đây liệu có vượt quá phạm vi khả năng của công ty không, có lúc làm ăn lớn là việc tốt, nhưng làm nhanh quá, lớn quá sẽ giống như mới đi qua Hương Sơn mà đã quyết định sẽ leo lên đỉnh Chomolungma, khiến người ta thực sự thấp thỏm lo âu.
Lại còn mấy người trong giới suốt ngày khuyên Ôn Bạch Lương nên thử đầu tư lợi nhuận cao, càng khiến cô kinh hồn bạt vía. Tri Vy xuất thân con nhà nghèo sớm đã quen với việc từng xu từng hào cũng do bố mẹ vất vả cố gắng mới kiếm được nên cô khó mà chấp nhận kiểu đầu tư một mà kiếm lời cả trăm.
Nhưng Ôn Bạch Lương lại cười chê bạn gái của mình, tham vọng của anh vô cùng mạnh mẽ, dù chân anh đang bước trên đất bằng nhưng ngón tay đã nóng lòng muốn chạm tới trời xanh, anh không chỉ muốn làm công ty tư vấn đầu tư tốt nhất Trung Quốc mà còn muốn trở thành người may mắn phất nhanh chỉ sau một đêm.
Kết quả đã chứng minh điều Tri Vy lo lắng nhất, món đầu tư kếch sù của Ôn Bạch Lương mở đầu vô cùng rực rỡ, cuối cùng lại kết thúc vô cùng thảm hại. Vì chuyện thu nạp tài sản phi pháp nên đã dính dáng tới kiện cáo. Một vụ kiện đã khiến Ôn Bạch Lương bồi thường hết tài sản của cá nhân và gia đình nhưng vẫn không thể nào giải quyết nổi. Tình hình công ty vô cùng thê thảm, giậu đổ thì bình leo, các đề án đang thương thảo đều bị dừng lại hoàn toàn, thấy tình hình trước mắt khó mà khống chế được Tri Vy bèn đem toàn bộ số tài sản tích góp được của mình ra, thế nhưng chỉ như muối bỏ bể, có tác dụng gì đâu?
Ôn Bạch Lương rơi từ trên cao xuống vực sâu, lại vốn đã quen những tháng ngày thuận lợi, tinh thần cắn răng chịu khổ ngày trước đột nhiên biến mất, cả ngày bực bội. Tiền vốn công ty xoay vòng theo tuần không hiệu quả, mấy dự án đã bàn bạc xong xuôi bị kéo dài thời gian vay vốn, lại có người tìm tới đòi nợ, lúc không có ai Tri Vy ở bên an ủi, khuyên giải, anh chỉ im lặng, nói thêm mấy câu nữa liền bị anh đẩy ra.
“Nói những lời này thì được tích sự gì chứ? Em có tiền không? Em có thể làm được gì cho anh chứ!”.
Bị anh đẩy ra cô cảm thấy khó chịu trong lòng, quay người định bỏ đi, chưa được một bước đã bị anh ôm chặt từ phía sau.
“Đừng đi Tri Vy, anh buồn lắm, ở lại với anh”.
Cô lại mềm lòng mà quay lại choàng tay lên cổ anh.
Lúc đó trong lòng cô nghĩ rằng, còn có thể khó tới mức nào nữa? Cùng lắm là quay trở lại vạch xuất phát và bắt đầu lại từ đầu, chỉ cần cô và anh vẫn còn ở bên nhau.
Advertisements

2 thoughts on “Trích đoạn: Không thể thiếu em (3)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s