Năm tháng vội vã – Lời dẫn

Print

Giới thiệu tóm tắt nội dung

Sinh vào những năm 80 – Trương Nam – cậu sinh viên sinh tốt nghiệp đại học không xin được việc đã chọn con đường sang Australia du học và ở đó, cậu đã quen cô gái có cái tên Phương Hồi, một lưu học sinh Trung Quốc như cậu. Trong lúc Trương Nam đang bị cuốn hút bởi vẻ bí ẩn của Phương Hồi thì trời đất xui khiến cho cậu và Phương Hồi được sống chung trong một mái nhà. Qua một số bạn bè, Trương Nam biết Phương Hồi đã từng bị tổn thương và có một trải nghiệm khó quên. Một dịp tình cờ, tại phòng Trương Nam, Phương Hồi đã kể cho anh nghe câu chuyện của mình…

Bằng giọng văn sâu lắng pha chút hài hước, tác phẩm đã lấy câu chuyện tình yêu giữa Phương Hồi và Trần Tầm làm cốt truyện chính, miêu tả cuộc sống tình cảm, cuộc sống học đường của những bạn trẻ sinh sau thập kỉ 1980. Những kí ức của Phương Hồi khiến chúng ta như một lần nữa được quay lại với Bắc Kinh những năm cuối thập kỉ 1990; ở câu chuyện trải dài trong mười năm này, có những mối tình sinh viên tuyệt đẹp, có những lời cảnh báo, nhắc nhở liên quan đến vấn đề tội phạm thanh thiếu niên, có các sự kiện lịch sử như Trung Quốc kỉ niệm 50 năm quốc khánh, chào đón thiên nhiên kỉ mới, Trung Quốc đăng cai thành công Thế vận hội, có nỗi ngơ ngác, buồn tủi của thời sinh viên, có sự phấn đấu gian nan vất vả sau khi đi làm, có cuộc sống hôn nhân thời hiện đại. Với góc quan sát đặc biệt, tác giả đã ghi lại một cách chân thực những bước trưởng thành và những dấu ấn đậm màu sắc thời đại của thế hệ sinh sau thập kỉ 1980. Năm tháng vội vã là một tác phẩm hay của Cửu Dạ Hồi sau các tác phẩm Em trai, hãy yêu chị một lần nữa, Gió không phiêu du, mây không lãng đãng… Khi vừa xuất bản tác phẩm đã liên tục được các trang web lớn đăng tải, giới thiệu, nên chỉ trong thời gian ngắn, số độc giả tìm đọc lên tới vài triệu lượt người. Năm tháng vội vã được gọi là “Tiểu thuyết lãng mạn dành cho thế hệ sinh sau thập kỉ 1980”.

Lời dẫn

Tôi cảm thấy có lẽ thế hệ chúng tôi là một thế hệ vô cùng đặc biệt.

Sự đặc biệt này không có ý muốn nói đó là điều đáng để khoe khoang hay tự hào gì cả, mà đó là vẻ đặc sắc nằm trong một thời đại, một giai đoạn lịch sử, một vận mệnh nào đó.

Chúng tôi đã đi trên ranh giới giữa giàu – nghèo, tự do – trói buộc, thiện – ác, cải cách mở cửa – bế quan tỏa cảng, tiền bạc vật chất – đạo lí tình cảm, thế kỉ – thời đại.

Thậm chí, trước khi chúng tôi chào đời, có thể các thế hệ đi trước đã quyết định trước cho một phần rất quan trọng trong cuộc đời chúng tôi, do vậy khiến những nét đặc trưng này được hình thành càng rõ rệt.

Khi học tiểu học, chúng tôi vừa đứng trước mặt thầy cô giáo hát “mặt trời treo trên cao, hoa mỉm cười với em, chú chim non hát vang lời chào buổi sáng, tại sao em lại đeo ba lô đi học”; vừa hát với bạn bè rằng “tớ đi đánh bom trường, không bao giờ đi muộn, vừa giật ngòi tớ chạy, trường nổ rầm rồi tan”.

Lên cấp hai, chúng tôi vừa học môn vệ sinh sinh lí cơ thể người, vừa đọc Cổ Hoặc Tử(*), lại vừa nghiên cứu cuốn Mười kiểu cực hình đời mãn Thanh.

 (*)Cổ Hoặc Tử (tạm dịch: Đứa nhóc hư) là bộ truyện tranh của Hồng Kông.

Lên cấp ba, chúng tôi vừa viết giấy truyền tay, đọc truyện tranh, vừa luyện các đề thi đại học.

Thời đại học, chúng tôi vừa điên cuồng xem World Cup, đọc Harry Potter, sống thử, bỏ tiết, vừa học lí luận Đặng Tiểu Bình, triết học Mác Lê Nin, tư tưởng Mao Trạch Đông, thuyết Ba đại diện quan trọng của Giang Trạch Dân.

Chúng tôi đã từng ăn kem đậu xanh, từng uống nước ngọt Bắc Băng Dương(*), từng sử dụng tem phiếu, cũng đã từng ăn kem Haagen-Dazs của Mĩ, từng uống Johnnie Walker và đã từng dùng qua thẻ tín dụng.

 (*)Tên một loại nước ngọt đóng chai sản xuất vào những năm 1980 ở TrungQuốc.

Chúng tôi đã từng mặc áo bông, quần bông, đi giày ba ta trắng, cũng đã từng mặc đồ của Adidas, Nike.

Chúng tôi đã từng đọc Câu chuyện của Lôi Phong của Phổ Mạn Đình, Thép đã tôi thế đấy – một tác phẩm nổi tiếng của nhà văn Nikolai A.Ostrovsky, Hồng Nham (Đá đỏ) của La Quảng Bân, cũng đã từng đọc Thần điêu đại hiệp của Kim Dung, Trăng mông lung, chim mông lung của Quỳnh Dao, Thành phố ảo (Ice Fantasy) do Quách Kính Minh sang tác.

Chúng tôi đã từng xem phim Khát vọng, Tôi yêu nhà tôi, Tân truyền kì Bạch Nương Tử, cũng đã từng xem phim Yêu cho đến cùng, Căn phòng lãng mạn, Vượt ngục.

Chúng tôi đã từng chơi game Contra, Super Mario, cũng đã từng chơi PSP của công ti Nintendo (Nhật Bản).

Chúng tôi đã từng yêu mến Tứ đại thiên vương(*), Tiểu hổ đội(**), Lâm Chí Dĩnh, cũng đã từng hâm mộ Châu Kiệt Luân, Tạ Đình Phong, cũng từng si mê nhóm nhạc Hàn Quốc TVXQ (Đông Phương Thần Khởi), thích xem cuộc thi Super Girl(***).

(*)Tứ đại thiên vương là tên gọi thân mật của những người hâm mộ dành cho 4 ca sĩ, diễn viên Hồng Kông trẻ nổi tiếng cuối thập niên 1980 – đầu thập niên 1990; gồm Trương Ngọc Hữu (hát hay nhất), Quách Vũ Thành (nhảy đẹp nhất), Lưu Đức Hoa (diễn xuất hay nhất), Lê Minh (Phong độ, đẹp trai nhất).

(**)Tiểu hổ đội gồm ba thành viên Ngô Kì Long, Trần Chí Bằng và Tô Hữu Bằng, là ban nhạc nổi tiếng của Đài Loan cuối thập kỉ 80, đầu thập kỉ 90 thế kỉ XX.

(***)Cuộc thi tiếng hát truyền hình hay thần tượng âm nhạc dành cho nữ sinh do đài truyền hình Hồ Nam tổ chức từ năm 2004 đến 2006.

Chúng tôi – thế hệ sinh sau thập kỉ 1980, được gọi là “hậu 8X”, hầu hết mọi người gọi là thế hệ con một.

Chúng tôi đã trải qua tuổi thơ không có máy tính và các gameshow truyền hình, cũng đã trưởng thành trong những năm tháng không có chiến tranh và nghèo đói.

Cứ như vậy, khi các thần tượng của thời đại mới ít tuổi hơn chúng tôi; khi cựu danh thủ bóng đá người Pháp Zinédine Yazid Zidane treo giày giã từ sự nghiệp cầu thủ, David Beckham sang Mĩ thi đấu; khi chúng tôi bắt đầu kiếm tiền nuôi gia đình, mua nhà trả góp, mua xe hơi; khi bạn bè đồng trang lứa kẻ lấy vợ, người lấy chồng, sinh con đẻ cái, thậm chí đã có người kết hôn rồi lại li hôn; khi cậu bạn thân nói với tôi rằng cô gái trong mối tình đầu của tôi đã thế nọ thế kia; khi hoài niệm về một thời đã xa, tôi mới phát hiện ra rằng, hóa ra chúng tôi đã trưởng thành, cũng có cái gọi là đã từng, cũng có chuyện đáng mang ra kể.

Ai cũng có tuổi trẻ và những câu chuyện về tuổi trẻ của riêng mình, trong mỗi câu chuyện ấy đều có những hồi ức đẹp kèm theo cả sự nuối tiếc mãi in dấu lại nơi đáy trái tim.

Chúng tôi cũng không ngoại lệ.

Nếu mà bạn là người sinh sau thập kỉ 1980, vậy khi mười sáu tuổi, bạn đã làm gì?

Bạn còn nhớ được hết tên các bạn học thời đó hay không?

Có người bạn quý mến không?

Đến giờ bạn còn liên lạc với người đó không?

Phải chăng bạn sống cùng một thành phố với người đó?

Các bạn có thường xuyên gặp gỡ nhau không?

Hay đã chia tay nhau rồi?

Nguyên nhân là do lúc đó còn quá trẻ nên thời gian quý mến nhau ngắn ngủi?

Hay là do vì không hiểu nên đã vô tình làm tổn thương nhau?

Bàn tay nắm tay người xưa, giờ đang nắm tay ai?

Thỉnh thoảng bạn có chạnh lòng nhớ lại hay không?

Có bao giờ lén lút thề thốt điều gì không?

Lời hứa ấy đã thực hiện được chưa?

Hay là… đã quên hẳn rồi?

Khi đặt ra những câu hỏi này, tôi bất giác nhớ đến Phương Hồi, nhớ đến Trần Tầm, nhớ đến rất nhiều chuyện rất lãng mạn, rất thực tế, rất buồn nhưng không hề muốn quên.

Đây là những câu chuyện về chúng tôi, đã xảy ra trong những năm tháng vội vã; nếu bạn đã từng trải qua những ngày tháng như vậy, chắc chắn bạn sẽ thấy cảm động; còn nếu bạn đang nhớ nhung hay định lục tìm kí ức, đã chỉ trích hoặc từng cân nhắc lại cách nhìn nhận của mình, thì bạn hãy lắng nghe tôi kể…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s