1000 nụ hôn nồng cháy – Chương 2: Chim tương tư (2)

Sau khi họ đi, Phong Bính Thần đi thang máy lên thẳng phòng ở tầng thượng. Vừa mở cửa phòng đã nhìn thấy một cô gái xinh đẹp trên giường với phần lưng hoàn mĩ không tì vết.

Nhìn thấy một người phụ nữ nằm trên giường của mình nhưng anh không hề cảm thấy ngạc nhiên mà quay người lại, đi đến quầy bar rót một cốc nước, sau đó lại quay lại đứng dựa người vào cửa, đưa cốc nước lên môi khẽ nhấp một ngụm. Đưa mắt nhìn từ vai đến mông cô ta, sau đó mỉm cười và nói: “Có phải em vào nhầm phòng không?”.

Cô gái nho nhã quay người, không nói gì, nhìn anh bằng đôi mắt hút hồn.

Khuôn mặt cô ta nở nụ cười đầy mê hoặc.

Phong Bính Thần bước vào trong phòng, đặt cốc nước lên tủ, cúi người nhặt bộ váy màu vàng dưới sàn đưa cho cô ta, mỉm cười và nói: “Nếu anh nhớ không nhầm thì em sẽ bay lúc mười hai giờ trưa. Nếu không nhanh thì sẽ không kịp lên máy bay đâu”.

Nụ cười trên môi cô gái vụt tắt.

Ngây người hai giây, cô ta quay người quấn chăn rồi nhảy xuống giường, lấy bộ váy trong tay anh, giận dữ đi ra ngoài. Nhưng đi được vài bước lại ấm ức quay lại và hỏi: “Chage, rốt cuộc anh là ai?”.

Phong Bính Thần khẽ nhíu mày, cười và nói: “Em vừa gọi anh là Chage”.

Eva kích động nói: “Đúng vậy. Em biết anh tên là Chage, bạn của Steven. Nhưng cũng chỉ như vậy. Anh sống trong căn phòng trên tầng thượng của khách sạn Thời Quang. Em biết rằng không phải ai cũng có thể ở trong căn phòng đó”.

Phong Bính Thần không khỏi bật cười, hỏi lại: “Em quen Steven lâu như vậy rồi, lẽ nào không biết bố cậu ấy là ông chủ của khách sạn Thời Quang sao?”.

“Thật sao?”. Eva vô cùng ngỡ ngàng.

Cô chỉ biết Steven rất có thực lực trong làng nhiếp ảnh, không ngờ gia đình anh ta có thế lực như vậy, phải nói là anh ta đã che giấu quá hoàn hảo. Nhưng suy cho cùng cô là người từng trải, sau một hồi ngạc nhiên lập tức lấy lại bình tĩnh: “Nếu anh và anh ta là bạn, em nghĩ chắc chắn anh còn có thân phận khác?”.

Phong Bính Thần mỉm cười: “Đúng như những gì em nhìn thấy. Anh là một công tử đào hoa được thừa kế một chút tài sản, quen biết vài người giàu có, chen chân vào giới thượng lưu, kết giao với một vài ngôi sao nữ giống như em…”. Anh đưa tay về phía cô: “Người mẫu nổi tiếng thế giới!”.

“Anh không hề có hứng thú với em, đúng không?”.

“Anh tưởng em đến tham dự hoạt động thương mại”.

Eva cười nhạt: “Những hoạt động nhỏ như thế này ngày nào ông bầu của em cũng nhận được mấy chục cuộc điện thoại tương tự. Chẳng qua vì anh muốn đến thành phố Thánh Anh nên em mới nhận lời”.

“Nếu lời nói, cử chỉ của anh khiến em hiểu lầm, vậy thì anh rất xin lỗi”.

“Rõ ràng là em ngộ nhận. Chẳng qua là em gặp một anh chàng đẹp trai, lôi cuốn trong buổi tiệc. Anh chàng đẹp trai ấy lại nói với em vài câu, thế mà em đã nghĩ vớ vẩn rồi…”.

Cô ta dũng cảm tự cười nhạo mình như vậy khiến Phong Bính Thần nghe mà không nhịn được cười.

Eva im lặng một lúc rồi hỏi: “Anh thích cô gái hôm đó…”.

“Hả?”.

“Đừng giả vờ nữa! Anh kéo tay cô ta không rời, tán tỉnh cô ta…”.

“Em hiểu lầm rồi!”. Phong Bính Thần lại cười: “Anh và cô ấy quả thực đã gặp nhau. Chỉ là cô ấy không nhớ thôi”.

“Thật sao?”. Eva tỏ vẻ nghi ngờ.

Phong Bính Thần cười và nói: “Không còn nhiều thời gian nữa, mau thay quần áo đi. Hôm nay tâm trạng của anh rất tốt, có thể sẽ suy nghĩ đến việc đưa em ra sân bay…”.

“Ồ, cảm ơn lòng tốt của anh”. Eva hét lên một cách khoa trương: “Nhưng em vẫn chưa đến nỗi như thế đâu. Chỉ cần em muốn, bất cứ lúc nào cũng có một đám người tranh nhau đưa em ra sân bay”.

Nói rồi cô ta quấn chăn đi ra ngoài.

Phong Bính Thần bật cười, gọi với theo sau: “Anh hoàn toàn tin em có sức hút đó”.

Eva đang tức giận, dĩ nhiên sẽ không bận tâm.

Phong Bính Thần mỉm cười lắc đầu, quay lại nhìn căn phòng, bấm chuông dặn dò quản gia mười phút sau vào phòng dọn dẹp. Sau đó lại căn dặn sau này nghiêm cấm những người phụ nữ không liên quan vào phòng ngủ của mình.

Sau đó anh cởi chiếc áo len mỏng trên người, mở tủ quần áo, chọn một chiếc áo sơ mi màu trắng ngà trong đống quần áo sặc sỡ rồi lại sang chiếc tủ bên cạnh, chọn một chiếc áo len màu xanh lam cổ chữ V. Sau khi mặc xong anh soi gương, thay giày da, lấy ví và điện thoại rồi đi ra ngoài.

Anh không giống với những người đàn ông bình thường.

Trong tủ quần áo của những người đàn ông bình thường phần lớn chỉ có ba màu đen, trắng, xám. Nhưng anh thích các loại màu sắc. Nói theo cách của một nhà văn nữ thì anh luôn luôn thèm khát màu sắc. Hơn nữa anh có một phong thái ngút trời, tất cả các trang phục nhiều màu sắc đều hợp với anh. Khí chất này dường như đã hiện hữu ngay từ khi anh sinh ra.

Anh chỉ ở thành phố Thánh Anh một thời gian ngắn. Khách sạn tặng anh chiếc xe rất sang trọng nhưng anh không dùng. Thỉnh thoảng lái chiếc Porsche của Phương Quân Hạo. Bình thường khi cần đi đâu thì anh đi bằng các phương tiện giao thông bình thường. Nhưng anh luôn đặc biệt hơn mọi người. Khi anh đi trên đường, người ta sẽ không kìm được mà liếc nhìn anh. Cuộc sống của anh giống như những gì anh nói, có tiền, đầu tư một chút tùy theo sở thích của mình, không cần phải làm việc vất vả, vô cùng nhàn hạ.

Anh gọi điện cho Phương Quân Hạo, hỏi rõ địa chỉ studio, chuẩn bị đến thưởng thức những bức hình của anh ta. Dĩ nhiên Phương Quân Hạo biết không phải anh bạn của mình đến để xem mình chụp ảnh mà đến với mục đích khác.

Sau khi cúp máy, Phương Quân Hạo không kìm được lại ngắm nghía cô gái tóc ngắn cao gầy kia.

Cô ta mặc chiếc quần bò ống đứng và chiếc áo sơ mi màu hồng phấn, khoác chiếc áo khoác lửng, không đeo hoa tai, lắc tay hay nhẫn. Bắt đầu từ lúc bước vào studio là bắt tay chuyển đạo cụ theo yêu cầu rồi giúp giơ đèn, không hề có một chút kiêu căng của những cô gái trong làng thời trang. Đôi mắt của cô ta rất sáng, con ngươi đen nhánh. Anh đã chụp ảnh rất nhiều người nổi tiếng nhưng không có người nào có đôi mắt sáng ngời như thế. Thỉnh thoảng liếc qua giống như chiếc đèn pha cỡ nhỏ.

Anh nghĩ, chắc chắn là Bính Thần đã bị cuốn hút bởi đôi mắt này.

Thuần Khiết thấy anh ta nghe điện thoại xong cứ nhìn mình mãi, liền cười và hỏi: “Mặt tôi dính gì sao?”.

Phương Quân Hạo mỉm cười: “Không”.

Thuần Khiết chỉ tay vào phòng hóa trang và nói: “Vậy tôi đi vào trong xem xong chưa”.

Phương Quân Hạo gật đầu.

Thuần Khiết nhẹ nhàng mở cửa phòng hóa trang. Chỉ thấy Tiêu Ức Sơn đã làm tóc xong, thợ trang điểm đang trang điểm cho anh ta. Thợ làm tóc và trợ lí yên lặng ngồi trên ghế sofa nhìn anh ta.

Anh ta bặt tăm năm năm rồi lại tái xuất, đã không còn là chàng trai trẻ trung năm ấy. Những từ mấu chốt mà người tạo hình đã định vị lại cho anh ta là chín chắn, trầm tĩnh, gợi cảm. Anh ta đã không còn là ca sĩ thần tượng năm xưa.

Bây giờ, viền râu mờ mờ của anh ta, dáng vẻ có chút u buồn, đôi mắt trầm tĩnh không những có thể hút hồn vô số thiếu nữ, chỉ e là ngay cả những phụ nữ đã có gia đình cũng khó mà thoát được.

Đợi đến khi anh ta trang điểm xong, bước ra studio, mọi người đều trầm trồ khen ngợi. Lisa và Thuần Khiết cũng nhìn không chớp mắt. Lúc chụp hình, anh ta phối hợp một cách đáng ngạc nhiên, việc trò chuyện cũng thuận lợi hơn so với tin đồn rất nhiều. Không biết là vị thần thời gian vĩ đại đã phát huy tác dụng hay là những bài báo trước đây là bịa đặt. Tóm lại anh ta tỏ ra rất thân thiện và phối hợp vô cùng nhịp nhàng.

Thuần Khiết không biết nhiều về nhiếp ảnh, chỉ đứng cạnh làm vài việc theo yêu cầu, nhân tiện thưởng thức tạo hình của mĩ nam.

Lúc chuyển cảnh, Tiêu Ức Sơn nói với cô: “Nếu không phải đôi mắt này thì mình không nhận ra cậu. Mình còn nhớ hồi ấy cậu béo tròn, tóc như vỏ dưa hấu, che hết cả đầu…”.

Thuần Khiết bị anh ta nói đến nỗi cảm thấy xấu hổ, mỉm cười ngượng ngùng: “Cậu cũng thay đổi rất nhiều”.

“Thật sao?”.

“Đúng vậy, trước đây cậu lúc nào cũng tỏ vẻ khó gần, bây giờ thì thân thiện hơn nhiều rồi”.

Anh ta nhếch mép gượng cười: “Tuổi tác ngày càng cao, cuộc sống có nhiều thay đổi nên suy nghĩ cũng khác”.

Thuần Khiết thấy giọng điệu anh ta có chút muộn phiền, bỗng chốc không biết nói gì.

Phương Quân Hạo gọi anh ta vào chụp hình.

Đợi đến khi chụp xong đã là sáu giờ chiều.

Lisa đề nghị mọi người cùng đi ăn tối. Cô ấy vô cùng mong đợi sự đồng ý của Tiêu Ức Sơn. Nhưng ngày mai anh ta phải bay sang Nhật nên đã từ chối khéo, tỏ ý sau khi quay về sẽ liên lạc.

Dĩ nhiên khi nói câu nói ấy, người anh ta nhìn là Thuần Khiết.

Phương Quân Hạo thu dọn máy móc, cuối cùng mới nhớ tới Phong Bính Thần, thế nên gọi điện thoại hỏi. Kết quả là Phong đại thiếu gia nói anh ta bị lạc đường, đi vào chợ hoa, sau đó phấn khích đi dạo quanh chợ một vòng. Phương Quân Hạo không biết nói gì.

Công việc của Lisa có thể hoàn thành thuận lợi như vậy là nhờ có sự giúp đỡ của Phương Quân Hạo. Anh ta là nhiếp ảnh gia nổi tiếng thế giới, vậy mà lại chịu chụp ảnh cho tạp chí của họ, đúng là vô cùng vinh dự. Ngày mai đi làm, chắc chắn chuyện này sẽ gây chấn động cả phòng. Chỉ nghĩ thôi cô đã thấy vô cùng phấn khích. Vì thế cho dù thế nào cũng phải mời anh ta ăn bữa cơm này.

Cô gọi điện đặt chỗ ở khách sạn. Sau đó Phương Quân Hạo lái xe đưa hai người họ đi đón Phong Bính Thần.

Từ xa đã nhìn thấy Phong Bính Thần xách một lồng chim đứng trước cổng chợ.

Thuần Khiết cảm thấy rất khập khiễng. Trong ấn tượng của cô, từ trước tới nay tạo hình này đều là đặc quyền của các bậc lão gia, không hợp với một quý công tử như anh ta. Nhưng cô cũng không hề cảm thấy bất ngờ, ngược lại còn nhớ tới một bài thơ mà mình đã đọc ở đâu đó, tên là “Người đàn ông xách lồng chim”. Hình như có một câu là con chim gì đó hót trong lồng tình yêu.

Đợi đến khi chiếc xe dừng lại trước mặt anh ta, cô mới nhìn rõ con chim ấy rất đẹp, khiến cô nhớ tới câu thơ “thúy vũ hoàng sam”. Phương Quân Hạo trêu chọc anh ta: “Nhìn cậu xách lồng chim càng giống con nhà quyền quý”.

Phong Bính Thần không bận tâm tới anh ta, ngồi lên xe rồi quay lại chào hai cô gái.

Lisa nhìn con chim với ánh mắt vô cùng thích thú. Phong Bính Thần liền đưa lồng chim cho cô ấy.

“Đẹp quá! Cậu nhìn này mỏ của nó màu đỏ, lông trên người không giống nhau…”. Lisa cầm lồng chim rồi bảo Thuần Khiết cùng nhìn.

“Đây là chim gì?”. Thuần Khiết hỏi.

“Chim tương tư”. Phong Bính Thần quay lại mỉm cười với cô.

Thuần Khiết cảm thấy ánh mắt của anh ta thật sự rất có sức hút, liền quay sang nhìn con chim: “Thì ra đây là chim tương tư, quả thực rất đáng yêu”.

“Tặng cô”.

“Hả…”.

Thuần Khiết sững sờ.

Cô thấy người ta tặng những con vật nuôi như chó hay mèo, chưa thấy ai tặng chim bao giờ. Hơn nữa cô không biết gì về chim, chắc chắn là không nuôi được. Cô gượng cười rồi nói: “Tôi hoàn toàn không biết gì về cách chăm sóc chim cả, e rằng không gánh vác được trọng trách to lớn này. Mặc dù nó là một chú chim nhỏ, nhưng suy cho cùng cũng là một sinh mạng…”.

Cô vẫn chưa nói hết câu, Phương Quân Hạo đã cười ha ha.

Lisa đấm mạnh vào vai cô rồi nói: “Cái này rất đơn giản. Cậu lên mạng tra cách chăm sóc. Hàng sáng cho nó ăn…”.

Thuần Khiết lập tức quay sang phía cô ấy: “Hay là cậu mang về nuôi đi?”.

Lisa cười gượng: “Tiếc là không phải tặng mình”. Cô ấy nói rồi giẫm một cái thật mạnh vào chân Thuần Khiết.

Thuần Khiết hấm hứ một tiếng: “Ừ, được thôi, mình nghĩ mình có thể thử xem sao…”.

Nghĩ đến việc Phong Bính Thần đã giúp mình nhiều như vậy, cho dù bây giờ anh ta tặng cô tai họa thì cô cũng phải chấp nhận.

Phong Bính Thần đưa cho cô một gói thức ăn, mỉm cười và nói: “Không biết cô có thể hỏi tôi”.

Thuần Khiết không biết nói gì.

Thế là tối hôm ấy căn phòng của cô có thêm một con chim tương tư.

Mặc dù đã rất mệt nhưng cô vẫn không ngủ được. Cô ngồi trước máy tính, mở trang web tìm kiếm rồi gõ hai cái tên Eva và Chage nhưng không tìm thấy gì. Bạn trai tin đồn của Eva quả là không ít, có ngôi sao, nhiếp ảnh gia, công tử nhà giàu. Nhưng không ai trong số họ tên là Chage. Cô lướt nhìn một lúc, cuối cùng ném chuột đi, tự cười chế nhạo. Không biết mình bị làm sao mà lại đi tìm kiếm tư liệu về một người xa lạ.

Cô leo lên giường mà vẫn không ngủ được. Nửa tiếng sau, cô không kìm được đạp tung chăn, đi ra giá sách lấy cuốn triết học luận về linh hồn của một tác giả Ả Rập nào đó rồi ngồi đọc dưới chiếc đèn trên đầu giường. Đọc được một lúc, cuối cùng đã thấy buồn ngủ.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s