1000 nụ hôn nồng cháy – Chương 3: Một bông hoa lê (1)

Chương 3: Một bông hoa lê

 Hết ngày cuối tuần, sáng thứ hai đi làm, biết tin Steven chụp ảnh cho tạp chí, quả nhiên phản ứng của mọi người đều chấn động đúng như những gì Lisa dự đoán. Vẻ mặt của các đồng nghiệp khiến cô vô cùng thỏa mãn, cảm giác rất tuyệt.

Thư Đình nhìn cô ấy với ánh mắt ngưỡng mộ: “Lisa, không ngờ cậu lại quen Steven. Mình đã đọc bài phỏng vấn anh ta trên tạp chí, trong ảnh anh ta trẻ trung tuấn tú, phong lưu…”.

Lisa cười và nói: “Tối qua bọn mình còn cùng ăn tối”.

“Trông anh ta thế nào?”.

“Giống như cậu nói, anh tuấn phóng khoáng! Có điều mình thấy người khác cuốn hút hơn”.

“Người khác?”.

“Bạn của Steven”.

“Lạ thật, vì sao trước đây cậu không nói?”.

“Mình không cần có chuyện gì cũng phải nói ra”. Lisa lườm cô ta.

Thư Đình bị dội nước lạnh nhưng vẫn muốn buôn chuyện, phấn khích hỏi tiếp: “Vậy còn Tiêu Ức Sơn thì sao? Có phải bên ngoài anh ta đẹp trai hơn trên ti vi không?”.

Nhắc đến chuyện này Lisa càng thao thao bất tuyệt. Họ đang chuyện trò sôi nổi thì Thuần Khiết bước vào. Thư Đình lập tức gọi cô: “Thuần Khiết, chắc chắn là cậu không thể tin được Lisa lại…”.

Lisa tranh nói trước: “Thuần Khiết biết lâu rồi, hôm qua cô ấy đi cùng mình”.

“Cái gì?”.

“Mình gọi cô ấy giúp”.

Thư Đình bức xúc hét lên: “Lisa, cậu không thèm gọi mình đến giúp”.

Thuần Khiết vỗ vai Thư Đình rồi mỉm cười với Lisa: “Nghe thấy rồi chứ, lần sau có chuyện thì tìm cô ấy”.

Lisa về bàn làm việc của mình, đưa mắt nhìn Thuần Khiết: “Trang bìa của cậu xong chưa?”.

“Khách hàng nói lại có thêm vài ý tưởng mới…”.

“Lặp đi lặp lại là đặc điểm chung của họ, người nào ở đây cũng đều bị họ hành…”.

Thuần Khiết cười gượng, đặt túi xách xuống, sau đó bật máy tính rồi cởi áo khoác. Vừa đăng nhập MSN, màn hình ngay lập tức hiện lên cửa sổ chat: “Buôn tí”.

Cô nhìn nick rồi lại ngẩng đầu nhìn Lisa, nghi ngờ hỏi: “Chuyện gì?”.

“Nói ở đây nhé”. Lisa không ngẩng đầu mà tiếp tục gõ: “Hôm qua không có cơ hội hỏi cậu. Cậu và Tiêu Ức Sơn là thanh mai trúc mã?”.

“Không phải. Bọn mình học cùng nhau một năm”. Thuần Khiết trả lời.

“Sao cậu chưa nói bao giờ?”.

“Anh ta là ngôi sao lớn. Mình là nhân viên quèn, có gì đáng nói chứ”.

“Anh ta hẹn cậu cùng ăn cơm…”.

“Đó là vì anh ta giản dị, dễ gần”.

“Trước đây hai người đã từng xảy ra chuyện gì chưa? ^_^”.

“Hôm qua cậu cũng nghe thấy rồi. Trong mắt anh ta mình là một đứa béo mập với kiểu đầu dưa hấu”.

“Thế thì chắc chắn là cậu đã từng thích anh ta, đúng không?”.

“…”.

“Bị mình nói trúng rồi nhé? Ha ha ha ha…”.

“…”.

“Mình đúng là ghen tị với cậu chết đi được, có ảnh hồi đi học của bọn cậu không, cho mình xem với”.

“Mình phải đọc bản thảo”.

“Câu hỏi cuối cùng”.

“?”.

“Cậu và Phong Bính Thần là thế nào đấy?”.

“Hôm qua mình hỏi khắp nơi mà không tìm được nhiếp ảnh gia. May mà có anh ta giúp. Thế nên cậu mới hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi. Rõ ràng anh ta là ân nhân của cậu. Cậu còn mặt mũi hỏi mình với anh ta là như thế nào?”.

Lisa bị cô nói cho một trận, không buôn chuyện nữa.

Một lúc sau, Catherine vào phòng làm việc, nghe tin cũng gọi Lisa vào hỏi.

Mặc dù chị ta cũng tò mò nhưng không giống với những người khác thích hỏi đến cùng, không muốn để lộ tầm nhìn của mình. Vì thế không hỏi tỉ mỉ, chỉ hỏi một chút về tiền tạm ứng. Sau khi biết không vượt quá mức tạm ứng thì khen ngợi cô ấy vài câu.

Lisa quay về phòng làm việc với tâm trạng vô cùng xúc động. Thấy Thuần Khiết đang vùi đầu đọc bản thảo liền bước lại gõ vào bàn cô: “Buổi trưa cùng đi ăn cơm nhé. Mình biết gần đây có một nhà hàng mới mở”.

“Ok”. Thuần Khiết không ngẩng đầu, buột miệng hỏi một câu: “Chủ biên hài lòng chứ?”.

“Cậu nói xem?”. Lisa mỉm cười rạng rỡ, không giấu được vẻ đắc ý.

Thuần Khiết cười, không nói gì.

Lisa quay về trước máy tính nhưng không có tâm trạng làm việc. Vừa tới giờ ăn trưa, cô ấy lập tức kéo Thuần Khiết đi ăn. Đến cửa thang máy gặp giám đốc nhân sự dẫn theo một cô gái xinh đẹp. Ra đại sảnh lại gặp Tô San và Ani.

Bốn người cùng đi ăn trưa.

Nói đến cô gái vừa mới gặp, không biết có phải đến ứng tuyển vị trí trợ lí chủ biên không.

Hai tháng trước Catherine đã sa thải trợ lí của mình. Từ đó đến nay phòng nhân sự vẫn chưa tìm được người thích hợp. Rất nhiều việc lặt vặt đều đẩy cho phòng biên tập. Vốn dĩ phòng biên tập đã ít người nên không tránh khỏi những lời ca thán, nóng lòng mong đợi phòng nhân sự đưa người tới. Vì thế vừa nghe thấy lời Lisa, Tô San lập tức cầu nguyện cô gái này được Catherine chọn làm trợ lí cho mình.

Sau đó Ani lại hỏi tình hình phỏng vấn Tiêu Ức Sơn.

Cô ấy là người đề ra chủ ý này. Bây giờ Tiêu Ức Sơn nổi tiếng như vậy, cô ấy cũng rất đắc chí. Lisa liền kể một chút về nội dung phỏng vấn cho hết giờ ăn trưa.

Đợi đến khi họ ăn cơm xong, quay về phòng làm việc thì cô gái kia đã ngồi phía sau bàn làm việc của trợ lí chủ biên. Tô San tạ ơn trời phật, vào phòng uống nước pha một tách cafe, nằm trên ghế nhắm mắt thưởng thức.

Cô gái đó có mái tóc xoăn màu hạt dẻ, da trắng như tuyết, đôi mắt to tròn giống như búp bê, rất sáng và đẹp. Cô ta cũng rất hoạt bát, chủ động đến giới thiệu với họ, tự xưng là Ôn Đế, từ trên xuống dưới toàn hàng hiệu.

Sau khi cô ta đi, Thư Đình và Lisa bắt đầu suy đoán về những đồ hàng hiệu trên người cô ta.

Biên tập tạp chí thời trang nghe thì oai nhưng nếu nói có thể mặc toàn đồ hiệu thì cả phòng chỉ có một mình chủ biên Catherine. Những người khác lĩnh lương sống qua ngày, thỉnh thoảng mua chút đồ giảm giá, hàng fake. Bỗng nhiên nhìn thấy cô đồng nghiệp trẻ tuổi trên người toàn hàng hiệu, khó tránh khỏi có một chút nghi ngờ. Dĩ nhiên không loại trừ trường hợp gia đình cô ta giàu có.

Thư Đình thuộc phái hành động, lập tức mở tổ công tác, liên hệ với nhân viên phòng hành chính nhân sự và nhanh chóng biết được thông tin cô gái này do giám đốc sáng tạo giới thiệu. Bố cô ta là ông chủ bách hóa Hồng Thịnh.

Sau đó mọi người không nói gì nữa. Đừng nói giám đốc sáng tạo rất có thế lực trong công ti, chỉ nói đến bách hóa Hồng Thịnh thôi cũng đủ khiến họ phải ngước nhìn. Huống hồ cô Ôn Đế này lại trẻ trung, xinh đẹp, sành điệu.

Bình thường khi không có chuyện gì Thuần Khiết cũng buôn chuyện với mọi người. Hai hôm nay, vì Trác Việt nên tâm trạng cô không vui. Thêm vào đó lại có một đống bản thảo phải đọc nên cô không nói gì.

Trên MSN chốc chốc lại có người tìm cô nói chuyện. Trác Việt cũng online nhưng là busy, mãi mãi là busy. Anh ta suốt ngày họp hành, công việc thì làm ngập đầu, lúc nào cũng bận rộn. Cô ngại không muốn làm phiền.

Gần đến giờ về đột nhiên anh ta lại xuất hiện, hẹn cô cuối tuần cùng đi ăn.

Có lẽ mấy ngày liền cô không thèm bận tâm đến anh ta khiến anh ta nhận ra điều gì đó. Hoặc là vì lí do khác, bỗng nhiên anh ta chủ động hẳn lên. Cô nhìn cửa sổ chat trên màn hình, sững người một lúc nhưng vẫn nhận lời.

Cô là một người rất biết nhìn nhận lại bản thân mình. Thiết nghĩ chỉ vì một chuyện vẫn chưa xác định mà đã nghi ngờ anh ta thì cũng không thỏa đáng. Thay vì tự mình giận dỗi, chi bằng trực tiếp hỏi cho rõ ràng.

Ngày thứ bảy Trác Việt vẫn có cuộc họp nên hẹn cô ở quán cafe gần công ti anh ta.

Vì biết tính anh ta nên Thuần Khiết mang theo laptop đến quán cafe. Trong lúc chờ anh ta thì mở máy lướt web. Tin tức giải trí hàng đầu của các trang web đều là tin Tiêu Ức Sơn tái xuất, có vài tấm ảnh của anh ta trước đây. Một chàng trai da trắng, đôi mắt đẹp như tranh vẽ, dáng vẻ có đôi chút lạnh lùng xa cách. Nhà báo gọi anh ta là ngôi sao nam duy nhất từ trước tới nay có sự kết hợp hoàn hảo giữa ưu phiền và cao quý.

Thuần Khiết không biết tác giả của bài báo này có phải là fan của anh ta hay không nhưng từ tận đáy lòng cô đồng ý với câu nói đó.

Quả thực vẻ bề ngoài của Tiêu Ức Sơn đẹp tới mức khiến thần linh phải nổi giận. Cô không kìm được hồi tưởng lại thời học sinh. Anh chàng lạnh lùng kiêu ngạo với cây đàn guitar trên lưng, dù chỉ mặc bộ đồng phục màu xanh lam của trường thôi mà cũng thật nổi bật.

Cô đang ngây người nhìn tấm ảnh thì bị vỗ nhẹ vào vai. Tiếng cười lanh lảnh của Trác Việt vang lên trên đầu: “Đang xem gì đấy?”.

Thuần Khiết ngẩng đầu cười với anh ta: “Tin tức giải trí”. Nói xong cô gập máy lại.

Trác Việt mặc áo sơ mi trắng, thắt cà vạt đen. Vừa ngồi xuống đã nới lỏng cà vạt, thở dài than phiền: “Hôm nay ông già có khách hàng lớn, cứ bắt anh phải đi cùng. Mệt chết đi được…”.

Thuần Khiết chỉ cười. Hình như anh ta có vẻ sợ bố.

Lúc ấy phục vụ đưa menu tới. Mỗi người gọi một suất cơm văn phòng.

Thuần Khiết nói: “Em cố ý trang điểm”.

Trác Việt cười: “Mắt thâm quầng cũng đẹp”. Ngừng một lát rồi nói: “Lâu lắm rồi không ăn cơm em nấu…”.

Ẩn ý của câu nói này là lâu lắm rồi chúng ta không bên nhau.

Thuần Khiết bình thản nói: “Tài nấu ăn của em không tốt”.

Trác Việt chỉ cười không nói gì, đưa tay nắm tay cô. Bỗng nhiên Thuần Khiết cảm thấy ngượng ngùng, bất giác muốn rụt tay lại nhưng không nhúc nhích. Nhân viên mang cơm tới coi như không nhìn thấy, rõ ràng là đã quá quen thuộc với cảnh tượng này.

Nhân cơ hội ấy Thuần Khiết rụt tay lại, cầm thìa dĩa và nói: “Đói quá! Buổi sáng em chỉ uống một cốc sữa”.

Trác Việt cũng cầm thìa của mình, thở dài bảo: “Anh hơn em một miếng bánh mì”.

Thế là hai người cúi đầu ăn cơm, vừa ăn vừa nói qua về tình hình gần đây của mình.

Trác Việt làm trong công ti giày của bố. Trước đây làm hành chính, gần đây chuyển sang bộ phận marketing, ngày càng phải tiếp khách nhiều hơn. Anh ta là con một, là người thừa kế sản nghiệp trong tương lai. Vì thế bố anh ta yêu cầu vô cùng nghiêm khắc.

Ăn cơm xong, Thuần Khiết chuẩn bị dẫn dắt chủ đề nói chuyện sang chuyện “Người ở công ti, xe ở ngoài” thì bỗng nhiên có mấy người bước vào cửa. Người đàn ông trung niên đi đầu nhìn thấy họ, liền gọi: “Trác Việt!”.

Trác Việt vừa quay đầu, sắc mặt liền biến đổi. Anh ta đứng dậy, miễn cưỡng gọi một tiếng: “Bố”.

Thuần Khiết không hề chuẩn bị tâm lí, cũng sững người một lúc. Chỉ thấy người đàn ông đang bước lại khoảng năm mươi tuổi, complet giày da bóng lộn. Khuôn mặt toát lên vẻ uy nghiêm phong trần, Trác Việt có vài phần giống ông ta.

Ông Trác là người từng trải, ngắm nghía cô từ đầu tới chân không bỏ sót, sau đó hỏi con trai: “Cô gái này là bạn con à?”.

Trác Việt gật đầu và nói: “Cô ấy họ Chân, là bạn con quen hồi còn ở Anh”. Nói rồi quay sang nhìn cô: “Đây là bố anh”.

Thuần Khiết đứng dậy, mỉm cười và nói: “Cháu chào bác”.

Ông Trác gật đầu với cô, mỉm cười rồi liếc nhìn đĩa thức ăn trên bàn: “Hai đứa đã ăn rồi à…”.

“Vâng, bọn con vừa ăn xong”.

“Vậy hai đứa nói chuyện tiếp đi, bố còn phải tiếp khách”. Nói rồi quay người định bước đi, bỗng nhiên lại quay lại dặn dò Trác Việt đừng quên cuộc họp buổi chiều.

Trác Việt gật đầu, thấy bóng bố biến mất ở chỗ thang máy mới thở phào nhẹ nhõm, quay sang nhìn sắc mặt Thuần Khiết, không phát hiện thấy cô có gì bất thường, liền hỏi: “Căng thẳng không?”.

Thuần Khiết cười: “Cũng bình thường”.

Cô không ngờ lại gặp bố anh ta, càng không ngờ anh ta giới thiệu mình là bạn quen hồi còn ở Anh. Trong lòng rõ ràng là không thoải mái nhưng quyết không chịu để lộ ra ngoài. Lòng tự trọng của cô bị tổn thương, hệ thống tự bảo vệ ngay lập tức khởi động, càng tươi cười rạng rỡ hơn. Trong tình cảm, cô thuộc phái bảo thủ. Trước khi chưa xác định được tình cảm của đối phương thì quyết không biểu lộ trước. Điều này không liên quan đến vẻ rụt rè, kín đáo của con gái. Chỉ là thiếu cảm giác an toàn.

Quả thực không thể coi đây là một cuộc gặp mặt vui vẻ. Huống hồ buổi chiều Trác Việt còn có cuộc họp, cô càng không tiện làm mất thời gian của anh ta.

Thuần Khiết mang trong mình tâm trạng bực tức, đi mấy chuyến xe mới về đến nhà. Vừa vào nhà đã ngửi thấy mùi lạ. Cô lập tức chau mày, tìm kiếm nơi phát ra mùi lạ đó, đến tận khi nhìn thấy con chim tương tư mỏ đỏ xinh đẹp kia thì cô mới thở dài ngao ngán.

Cô nuôi thân cũng đủ khó khăn rồi, thế mà còn phải nuôi thêm một con chim. Cái tay Phong Bính Thần kia chỉ gây phiền phức cho cô… Cô lại thở dài, cho nó thêm chút thức ăn, nước uống. Còn mình thì chẳng buồn ăn tối, leo lên giường đi ngủ.

Hôm sau đi làm, lúc mở hòm thư thì phát hiện có một tài liệu về cách chăm sóc chim tương tư. Người gửi là Chage. Cô sững người một lúc, gửi tin nhắn cho Phong Bính Thần: “Sao anh biết hòm thư điện tử của tôi?”.

Anh ta nhanh chóng trả lời lại: “Tôi có danh thiếp của cô”.

“Tôi không nhớ đã từng đưa danh thiếp cho anh”.

“Cô đưa cho Quân Hạo, đưa cho cậu ấy có nghĩa là đưa cho tôi”. Đi kèm theo lời nhắn đó là hình mặt cười.

“…”.

Thuần Khiết càng thấy lạ hơn. Hòm thư trên danh thiếp của cô chỉ dùng trong công việc. Nhưng lúc này cô đang mở hòm thư cá nhân. Cô nghĩ một lúc rồi mở hòm thư rác xem đã từng nhận được thư của anh ta chưa. Nhưng tiếc là không có. Sau đó cô lại dùng địa chỉ của anh ta để tìm kiếm nhưng vẫn không phát hiện ra điều gì.

Cô tự cười chế nhạo, không hiểu nổi Phong Bính Thần.

Nhìn cách ăn mặc của anh ta, lời nói, cử chỉ đến những nơi anh ta xuất hiện rồi bạn bè, không có gì là không chứng tỏ người này xuất thân cao quý. Cô không có khả năng quen với những người như thế này, tự thấy mình không có sức hút mãnh liệt đến nỗi khiến anh ta nghiêng ngả.

Vậy thì vì sao anh ta lại giúp đỡ cô vô tư đến vậy, lại còn tặng cô một con chim tương tư?

Bỗng nhiên nhớ lại sau bữa tối hôm ấy anh ta nằng nặc đòi đưa cô về nhà. Trên đường đi có một thai phụ lên xe, một thanh niên trai tráng chiếm chỗ ngồi chễm chệ. Phong Bính Thần nói đùa một câu, không có não cũng là loại tàn tật. Cô nghe mà cười mãi.

Mắt anh ta có hai màu, nói giọng London, không giống người bản địa nhưng lại rất thông thuộc các tuyến đường giao thông. Nghe anh ta nói có cô em gái lấy chồng ở đây. Cô và anh ta mới quen nên không tiện hỏi, cũng không muốn hỏi. Một quý công tử như anh ta, so với cô rõ ràng là người ở hai thế giới. Mặc dù vậy anh ta cũng đi tàu điện ngầm.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s