Đừng buông tay em (3)

Noel.

Đây là dạ hội ca nhạc cuối cùng của thời học sinh. Chương trình văn nghệ có tiết mục rock của Khả Liên, cũng có tiết mục của Sở Giang Nam nữa. Cả hai đang ở trong cánh gà. Không hiểu tại sao, trong lòng tôi rất bất an, dường như sắp xảy ra chuyện gì đó.

73036_344998788931110_305975624_nKhả Liên ra sân khấu, con bé vừa xuất hiện, cả khán phòng “high” hẳn lên. Nó mặc cả “cây” đen, đeo thắt lưng vàng, eo nhỏ, tóc thì dùng băng đô thắt lại gọn ghẽ. Nó đứng trên sâu khấu mà như tỏa ánh hào quang ra xung quanh đến chói cả mắt, miêu tả như thế có quá không nhỉ?

Không khí của hội trường được nó làm cho sôi động hẳn lên, tiết mục múa Mưa bụi Giang Nam èo uột trước đó cứ như để làm đệm cho tiết mục của nó.

Khả Liên xinh đến khuynh đảo ấy! Chính tôi cũng mê mệt nó cơ mà, tôi thầm nhủ với mình: “Khả Liên, tao yêu mày lắm! Mày cool lắm, mày đỉnh lắm!”. Chương trình dạ hội Noel này do khối mười hai tự tổ chức nên thấm đẫm không khí chia tay. Tiếng hò reo, tiếng huýt sáo vang lên bên dưới khán đài hòa vào với giọng hát của Khả Liên.

Tôi hoàn toàn bị Khả Liên chinh phục rồi.

Khi Khả Liên hát đến đoạn cao trào, tôi phát hiện ra nó đang khóc.

Tôi nghĩ, câu hát: “Tại sao trong lòng em lại chỉ có anh” là nó dành cho Sở Giang Nam.

Chắc chắn là như thế!

Hai người quả là một đôi, xứng đôi vừa lứa, cả hai đều biết hát, lại rất giỏi nữa! Mình phải rút lui, nhất định phải rút lui! Hơn nữa, còn phải giúp Khả Liên theo đuổi Sở
Giang Nam đến cùng!

Sau đó là mấy tiết mục tấu hài, tiểu phẩm và múa. Tiết mục chốt là của Sở Giang Nam.

Cậu ấy biểu diễn chốt là đúng sách rồi!

Cậu ấy đang ôm một cây guitar lên sân khấu.

Cả khán phòng thinh lặng.

Như chờ đợi sự xuất hiện của cậu ấy.

Ánh đèn tụ ở trên người cậu ấy. Cậu ấy chẳng nhìn vào ai, cúi đầu khẽ gảy đàn. Sở Giang Nam hát bài Tạm biệt, anh yêu em, Người anh em nằm ở giường. Cả hội trường im lặng đến mức như không có người, tôi trông thấy rất nhiều bạn nữ đang khóc. Cậu ấy lại hát bài Người tình của chàng hát rong, lần này tôi nghe thấy giọng cậu ấy như nghẹn lại.

Tiếng nấc nghẹn ngào xen lẫn trong tiếng hát bủa vây lấy tôi.

Cậu ấy đã hát xong, rất lâu rất lâu sau, hội trường vẫn còn im lặng. Sự im lặng đó vừa trống rỗng vừa đáng sợ. Bỗng nhiên, khuôn mặt ai ai cũng thấm đẫm nước mắt, những giọt nước mắt long lanh đọng trên mặt như đông cứng lại, rồi đột nhiên tiếng vỗ tay bùng lên vang dội. Có bạn nữ hét lên: “Sở Giang Nam, tớ yêu ấy! Sở Giang Nam, tớ yêu ấy!”.

Tiếng nói đó không phải của Khả Liên, mà của một nhóm nữ sinh đứng dưới sân khấu.

Cuối cùng thì tôi đã hiểu, có những người trời sinh ra là để làm hoàng tử! Cậu ấy đứng đó, phong độ, cuốn hút.

Nhìn Sở Giang Nam trên sân khấu, lại nhớ tới sự đau khổ mấy ngày nay, lòng tôi bỗng đau nhói. Tôi nhớ, cậu ấy đã từng đi theo tôi, đã từng nói thích tôi, vẫn còn nhớ ánh mắt nảy lửa của cậu ấy.

Kết thúc chương trình đã gần nửa đêm.

Khả Liên kéo tôi chạy ra ngoài. Lúc ấy ngoài trời đang mưa nhỏ.

Lạnh quá! Mùa đông lạnh như thế là vì Sở Giang Nam!

Hai đứa tôi đứng tránh mưa dưới mái hiên. Khả Liên nói: “Mùa đông này lạnh quá phải không mày?”.

“Ừ”.

“Nào, tao với mày ôm nhau đi, chắc sẽ ấm hơn”.

Hai đứa sát lại gần, sau đó ôm chặt lấy nhau. Cơ thể tôi bỗng nhiên hơi run, vì Khả Liên ôm tôi rất chặt.

“Vu Bắc Bắc à, tao muốn… tao muốn…”.

“Mày muốn gì?”.

“Tao muốn hôn mày!”.

“Hả?”.

Tôi còn chưa kịp phản ứng gì, thì môi Khả Liên đã chạm nhẹ lên môi tôi. Tôi đứng im, sao thế này? Sao thế này? Chuyện gì thế này?

“Mày làm trò gì đấy?”. Tôi đẩy nó ra, nhưng cũng thấy hơi quá tay.

“Tự nhiên lúc này tao muốn hôn mày thôi. Mày đã xem phim đồng tính bao giờ chưa? Hai đứa con gái chơi thân nhau, trước lúc về, chúng hôn tạm biệt nhau, tao thấy hay hay, chứ chẳng cảm thấy gì khác”.

“Nhưng mà… tao…”.

“Tao hiểu, đừng giải thích nữa, chúng mình hãy cùng ghi nhớ nụ hôn này nhé. Tao thích mày, Vu Bắc Bắc ạ, tao rất thích mày. Tao nghĩ, cái “thích” này rất kỳ quặc, mà chắc chắn mày cũng cảm thấy như tao”.

Tôi cúi đầu xuống. Đúng rồi, tôi cũng thế. Tôi cũng quý nó, nếu không tại sao tôi bảo vệ nó như thế được! Nếu Khả Liên là con trai, chắc tôi yêu nó từ lâu rồi! Tôi thích sự nam tính của Khả Liên, thích sự nhũng nhiễu và thuần khiết của nó, thích cả giọng nói và khuôn mặt thanh tú của nó!

Vì vậy, tôi không trách nó.

Hai đứa nắm tay nhau, im lặng đứng dưới hiên.

Xa xa, có bóng người đang đi trong mưa.

Là Sở Giang Nam! Khả Liên nói: “Là Sở Giang Nam!”.

Tôi muốn chạy trốn, vì tôi sợ gặp cậu ấy.

“Mày định chạy đi đâu thế? Ở lại với tao!”. Khả Liên nói tiếp: “Hôm nay tao phải nói rõ với bạn ấy!”. Vừa nói, Khả Liên vừa kéo tay tôi chạy trong màn mưa, tới đứng trước mặt Sở Giang Nam.

Trong đêm, màu áo sơ mi của cậu ấy càng trở nên trắng hơn, đẹp một cách êm đềm. Đây là lần đầu tiên cả ba người giáp mặt nhau. Mỗi người đều có một tâm sự riêng mà không thể nói ra. Còn tôi thì chỉ muốn chạy trốn càng sớm càng tốt.

Trốn xuống đất cũng được, chỉ cần thoát khỏi nơi này.

“Sở Giang Nam, ấy hát hay lắm!”. Khả Liên bắt đầu bằng một câu khách sáo.

“Cám ơn, ấy cũng thế!”. Sở Giang Nam cũng khách sáo lại.

Cả hai người đều đang dè chừng nhau, nhưng chính thái độ lạnh lẽo như băng đó càng khiến cho không khí trở nên gượng gạo.

“Tớ còn có việc, hai bạn nói chuyện đi nhé”. Tôi nghĩ, rời khỏi đây sớm thì tốt hơn.

“Đừng đi!”. Cả hai dường như cùng bật ra một lúc.

Tôi đứng ở đó một cách ngu ngốc, cảm nhận rõ cái lạnh của mưa mùa đông. Mưa rơi trên mặt tôi, rơi trên người tôi… tôi chẳng muốn làm tổn thương ai cả, cả hai người…

“Sở Giang Nam, ấy nói lý do cho tớ được không?”. Giọng của Khả Liên như van nài. Nó xin một lý do, nhưng chẳng lẽ Sở Giang Nam không yêu nó cũng phải có lý do hay sao?

“Không có lý do nào cả”. Sở Giang Nam nói.

“Nếu có, tớ có thể sửa! Tớ sẽ sửa!”. Giọng của Khả Liên đã nghèn nghẹn lại. Dưới ánh đèn đường, tôi thấy khuôn mặt của con bé rất nghiêm túc, ánh đèn chiếu vào khiến cho khuôn mặt càng trở nên lạnh lùng hơn.

“Không có…”. Giọng của Sở Giang Nam cũng rất nhỏ. Khi nói với Khả Liên câu này, Sở Giang Nam bỗng nhìn sang tôi. Cái nhìn giống như dao đâm vào tim tôi.

“Nhưng mà… tớ thích ấy. Tớ chịu hết nổi rồi, tớ cứ thích ấy đấy!”. Giọng của Khả Liên cao vút lên, nó quẳng hết sĩ diện sang một bên để mà tỏ tình với Sở Giang Nam, điều đó khiến cho cả tôi và Sở Giang Nam đều giật mình. Đầu Khả Liên ngẩng cao, mái tóc ngắn bị gió thổi rối tung, tôi cảm thấy khuôn mặt của nó cực kỳ kiên quyết.

“Tớ cũng chịu thôi, ấy đừng làm trò nữa”. Sở Giang Nam nói rồi quay lưng bỏ đi.

“Tớ cứ làm! Tớ thích ấy thật lòng!”. Khả Liên bỗng nhiên chạy tới kéo Sở Giang Nam lại một cách đột ngột. Tôi cũng giật mình, vội vàng kéo Khả Liên lại: “Mày làm cái gì thế?”.

Đúng đấy, tôi phải giữ nó lại. Khả Liên làm thế rõ là chẳng còn tý tự trọng nào hết, chưa nói tới chuyện có khi còn bị Sở Giang Nam coi thường cho.

Sở Giang Nam bỏ đi rồi, chỉ còn lại tôi và Khả Liên. Khả Liên đứng im rất lâu, rồi bỗng nhiên ngồi sụp xuống. Hai tay nó ôm chặt lấy đầu gối, đầu gục xuống: “Tại sao? Tại sao? Tại sao bạn ấy lại không thích tao?”.

Trên thế giới này có nhiều câu hỏi tại sao đến vậy ư? Có lẽ Sở Giang Nam cũng tự hỏi mình nhiều như thế khi bị tôi từ chối, ánh mắt cậu ấy nhìn tôi lúc nãy như cứa vào tim tôi.

Rồi cậu ấy có ghét mình không nhỉ?

Tất cả nữ sinh của trường mình đều thích cậu ấy, ngay cả công chúa Khả Liên kiêu kỳ cũng mê mệt, thế mà cậu ấy lại thích mình! Đến giờ, mình vẫn không tin nổi sự thực này! Có lẽ nào? Tại sao lại thế được? Nếu như không có Khả Liên, liệu mình có thích cậu ấy không?

Tôi tự hỏi mình câu này hết lần này đến lần khác.

Cuối cùng, tôi cũng tìm ra được đáp án của riêng mình: Có.

Đúng vậy: Có.

Vì cậu ấy có sức hút, thử nhìn cậu ấy hất đầu, thử nhìn cậu ấy đi mà xem, thậm chí ánh mắt của cậu ấy khi nhìn tôi cũng đủ làm tim tôi tan chảy.

Tôi đã bị cậu ấy chinh phục mất rồi. Trước đây tôi vẫn còn nửa tin nửa ngờ điều đó, nhưng lúc nãy, chính khi cậu ấy nhìn tôi, tôi đã “đổ” rồi, đã “đổ” thật rồi!

Khả Liên khóc rất lâu, nhưng tôi cũng không khuyên gì nó cả. Cứ khóc đi, có thể khóc xong sẽ thấy đỡ buồn hơn.

“Vứt hết đồ của cậu ta đi!”. Tôi khuyên Khả Liên: “Mai, từ ngày mai, hãy học cách quên cậu ta, sau đó quay về với con người mày trước kia!”.

“Không! Tao không làm được!”. Khả Liên lắc đầu. Trong tiếng mưa, tôi nhìn thấy khuôn mặt vừa đau khổ vừa tuyệt vọng của nó, khuôn mặt đó làm tôi buồn vô hạn.

Trưa hôm sau, tôi tìm gặp Giang Nam.

“Có việc gì à?”. Cậu ấy chống chân, khiến cho cái xe nghiêng sát xuống đất.

“Có”.

“Ấy nói đi!”.

“Ấy thích Khả Liên đi mà!”. Tôi cúi đầu, khi thốt ra câu này, tôi cảm thấy tim tôi đau nhói. Đúng vậy, tôi đang cầu xin thay Khả Liên, tôi phải giúp nó. Tôi không thể nhìn Khả Liên đau khổ. Nó giống như một nàng công chúa kiêu kỳ, từ nhỏ đến giờ nào đã bị ai từ chối thứ gì! Hơn nữa lại là bạn thân của tôi, tôi không thể bỏ mặc nó được.

“Ấy tưởng rằng ấy bắt tớ thích Khả Liên thì tớ sẽ thích được sao?”. Cậu ấy hỏi lại tôi.

“Tớ không biết, dẫu sao tớ cũng hy vọng ấy sẽ thích Khả Liên. Nó thích ấy, thậm chí là yêu, nên nó mới đau khổ nhiều như thế!”.

“Nhưng ấy có biết nỗi đau khổ của tớ không? Tại sao lại phải đi tỏ tình hộ người khác?”.

Tôi im lặng.

“Nếu muốn tớ yêu Khả Liên, ấy phải đồng ý một điều kiện”.

“Ấy nói đi, mười điều cũng được”.

“Ấy phải cho tớ hôn”.

“Hả?”. Tôi ngẩng đầu lên, có chút phẫn nộ.

Cậu ấy nhìn tôi một cách xấu xa: “Được không? Nếu không, làm sao tớ yêu Khả Liên được?”.

“Không, không, không”. Tôi cự tuyệt.

“Thế thì thôi, tớ sẽ không yêu Khả Liên đâu. Khả Liên quá mạnh mẽ, quá cá tính, quá xinh đẹp và hơn người, con trai sẽ có cảm giác sợ. Ấy không hiểu con trai, con trai không thích tìm người con gái có tính cách mạnh mẽ giống mình. Phải bổ sung cho nhau mới được. Ấy có hiểu không?”.

“Không hiểu”.

“Biết ngay mà! Thôi, đừng lo cho người khác nữa. Tớ nói cho mà biết, Vu Bắc Bắc, tớ sẽ không bỏ cuộc đâu! Giống như Khả Liên không bỏ cuộc với tớ, tớ cũng sẽ theo đuổi ấy đến cùng!”.

Nói xong, cậu ấy phóng xe đi rất nhanh. Chỉ còn lại tôi đứng đó, nhìn lá vàng thi nhau rơi xuống, nhìn bóng của cậu ấy đi xa dần khỏi tầm mắt, bỗng nhiên nước mắt tuôn lã chã. Sở Giang Nam ơi, tớ đang khóc vì ấy đấy, vì những lời ấy vừa nói lúc nãy… tớ đang khóc.

Tôi biết rằng, có lẽ, có lẽ tôi đã yêu cậu ấy.

Nhưng, điều đó là có lỗi. Vì Khả Liên yêu cậu ấy, Khả Liên đã từng nói rằng Giang Nam là của nó và không ai được phép cướp đi.

Tôi cắn chặt môi và hứa: “Tôi sẽ im lặng, chôn giấu tình yêu của mình thật chặt, thật sâu vào tận đáy lòng, chôn sâu mãi mãi”.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s