Hứa cho em một đời ấm áp | Chương 2.2

Chương 2: Xuất chiêu tùy ý

2

Chuyện tình cờ gặp Bùi Trung Khải không ảnh hưởng nhiều tới cuộc sống của Cố Hứa Ảo, cô vẫn còn chưa kịp hưởng thụ niềm vui chuyển đến nơi ở mới.

Cẩu Thặng Nhi không quen, cứ kêu meo meo và quấn lấy chân cô, mấy lần suýt nữa thì cô giẫm phải nó. Chẳng biết làm gì với con mèo, cô bế nó lên, cười và mắng: “Số mày đúng là khổ. Đây là nhà của chúng ta, có gì mà phải sợ. Chỗ ở rộng rãi hơn trước, mày có thể chạy nhảy thoải mái, không ai kìm hãm mày, nhưng thói quen vệ sinh thì phải duy trì”.

Cẩu Thặng Nhi kêu mấy tiếng meo meo như đã hiểu, sau đó nó không quấn lấy chân cô nữa mà hết ngửi chỗ này, hít chỗ khác, đi hết một lượt lãnh địa của nó.

Cố Hứa Ảo mất nửa ngày để sắp xếp đồ đạc. Nằm lên chiếc ga giường mới trải, cô cảm thấy quyết định của mình rất sáng suốt, nhà mới tốt hơn hẳn chỗ ở cũ.

Ăn cơm tối xong, cô mang Cẩu Thặng Nhi đi dạo ngoài bãi cỏ, Cẩu Thặng Nhi nhận ra nhà, chạy đi một cách sung sướng rồi mấy phút sau lại quay trở về.

Cái tên Cẩu Thặng Nhi chẳng lấy gì làm hay ho, nhưng đó lại là một con mèo cái đáng yêu. Cẩu Thặng Nhi bị một con mèo vàng to lớn rượt đuổi. Vì một chiếc chân bị tật nên nó không thể chạy nhanh được. Nó hoảng hốt khi bị con mèo kia đuổi kịp, nhưng con mèo kia không ăn hiếp nó, mà chỉ chạy quanh Cẩu Thặng Nhi hít hà. Sau mấy lần như vậy, Cẩu Thặng Nhi cũng đáp lại con mèo kia bằng những động tác thân thiết tương tự. Cố Hứa Ảo giống như người mẹ phát hiện ra con gái bắt đầu bước vào yêu đương, cô lập tức cảnh giác nghĩ tới chuyện làm thủ thuật cho Cẩu Thặng Nhi, để nó không đẻ ra một đàn mèo con.

Vốn mới chỉ nghĩ như vậy, ai ngờ, kể từ sau khi động đực, Cẩu Thặng Nhi cứ nằm bên cửa sổ hoặc ở cửa ra vào mà kêu, ý muốn bảo Cố Hứa Ảo cho nó ra ngoài, nếu cô không cho nó đi thì nó sẽ kêu suốt đêm. Không chịu nổi sự phiền phức, Cố Hứa Ảo gí vào đầu nó, mắng: “Nhất định phải chấn chỉnh lại mày thôi, cứ thấy mèo đực là rối cả lên, có đến mức thế không! Nếu mà tao để cho mày đi, mày sẽ bị “ăn” mất thôi, rồi sau đó vác cái bụng về. Nói cho mày biết, tao không giải quyết hậu quả cho mày đâu”. Nói như vậy, cũng phải gấp rút làm thủ thuật.

Trước khi làm thủ thuật, dường như Cẩu Thặng Nhi cũng có dự cảm nên nó cứ kêu luôn miệng. Cố Hứa Ảo bình tĩnh giúp bác sĩ giữ nó. Bác sĩ thú y là một chàng trai trẻ, thấy Cố Hứa Ảo bình tĩnh như vậy, thì vừa làm thủ thuật vừa nói: “Cô đúng là một người bạo dạn, những khách hàng nữ khác không dám nhìn tôi làm đâu, họ chỉ ném con vật cho chúng tôi rồi ra ngoài, có người còn khóc nữa”.

 Cố Hứa Ảo không ngẩng đầu lên, nói: “Kỹ thuật của các anh thế nào? Đừng có làm hỏng mèo của tôi là được”.

“Cô có thể lên mạng tham khảo, chỗ của chúng tôi là tốt nhất đấy”.

“Tất nhiên rồi. Tôi đã đọc kỹ. Này, tôi còn muốn hỏi một câu, làm thủ thuật xong rồi, con mèo này còn động đực như trước không?”.

Vị bác sĩ trẻ tuổi dừng động tác, quay lại nhìn Cố Hứa Ảo. Theo như anh ta biết thì chỉ có những người học y mới nói về phản ứng bản năng của loài người và động vật một cách thẳng thắn như vậy, đúng là mình đã đánh giá thấp cô gái này rồi. Nghĩ vậy, anh ta hơi lúng túng và trả lời với vẻ đắn đo: “Theo lý thuyết thì không, nhưng cũng có thể có ngoại lệ”.

“Ý anh là bản năng đó không được quyết định bởi một cơ quan bộ phận nào trên cơ thể, thủ thuật triệt sản chỉ có thể tiến hành đề phòng về vật lý, nhưng không thể làm nó mất đi hoàn toàn ham muốn, đến mùa nó vẫn cứ động đực?”.

Anh chàng bác sĩ trẻ giải thích với vẻ ngượng ngùng, sự bình tĩnh đối với vấn đề này và thái độ đối với con mèo của cô gái này khiến anh nghĩ tới Diệt Tuyệt Sư Thái, từ tên của con mèo cũng thấy được điều đó. Thế là ý định thể hiện trước mỹ nữ lập tức tan biến, anh ta cúi đầu chăm chú vào làm thủ thuật.

___________

(*) Diệt Tuyệt Sư Thái: Nhân vật trong Ỷ thiên đồ long ký của Kim Dung. Bà nổi tiếng là một nhân vật cứng nhắc, giáo điều, nặng nề định kiến và quan điểm hắc bạch phân minh.

Chàng bác sĩ trẻ dặn dò Cố Hứa Ảo trong hai ngày không được để cho con mèo vận động, cũng không cho ăn, đặc biệt chú ý đừng để nó bị đau quá mà chạy nhảy lung tung. Cố Hứa Ảo đặt Cẩu Thặng Nhi vào trong chiếc làn nhỏ, bên trên phủ một tấm vải. Trước khi ra khỏi cửa, cô quay đầu lại, nói: “À, kỹ thuật của anh tốt lắm, còn nhanh hơn trên mạng giới thiệu mấy phút”. Anh chàng bác sĩ vốn định nói mấy lời xã giao, nghe thấy cô nói vậy, bỗng ngắc ngứ.

Trời nóng, xe bus quá tải, cũng không vẫy được taxi, Cố Hứa Ảo mồ hôi nhễ nhại ôm chiếc làn đựng con mèo, tay xách túi đứng bên đường.

Đúng lúc đó Bùi Trung Khải nhìn thấy cô, vẫn áo phông và quần sooc, còn cầm làn và túi xách, trông chẳng khác gì các cô gái mới ra thành phố đi tìm việc. Mặt cô đỏ bừng, nhìn thì biết chắc là không vẫy được taxi. Bùi Trung Khải đưa mắt nhìn khu vực đông đúc, mặt trời gay gắt như vậy, e sẽ không thể kiếm được chiếc xe nào trống. Anh cố tình lái chiếc xe ghé sát lại. Đêm qua ngủ đẫy giấc nên sáng nay anh đang rất phấn chấn, sau khi đi vượt qua cô rồi, anh cho xe quay đầu lại. Vì xe anh chạy chậm nên những chiếc xe phía sau nôn nóng bấm còi. Bùi Trung Khải vẫn không vội, anh vẫn kiên trì lái xe theo sau cô.

Cố Hứa Ảo vẫn không vẫy được xe, xem ra cô không còn khỏe như lúc trước, tay ôm chiếc làn, chiếc túi to trên vai chốc chốc lại tuột xuống, cô đành phải dừng lại, đặt nó lên làn rồi mới đi tiếp. Thế rồi đột nhiên một chiếc xe đỗ lại cạnh bên tỏa thêm hơi nóng. Trong lòng cô thấy bực bội, đã nóng rồi giờ lại thêm một chiếc máy phát nhiệt, cô vội xách chiếc làn lên định đi tiếp. Cửa kính của chiếc xe hạ xuống, một khuôn mặt thò ra: “Cô Cố, đi dạo phố à?”.

Cố Hứa Ảo ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông có khuôn mặt với nụ cười giả tạo, không nói gì định bỏ đi, đúng lúc đó Cẩu Thặng Nhi trong làn như đã hết thuốc mê, bắt đầu giãy giụa đau đớn. Cố Hứa Ảo đành phải ngồi xuống, mặc cho mồ hôi nhễ nhại, vén tấm khăn phủ lên vuốt ve, vỗ về nó.

Bùi Trung Khải nhìn Cố Hứa Ảo vỗ về dỗ dành con vật trong làn, rõ là vẻ dịu dàng của một cô gái với thú cưng, không còn thấy vẻ lạnh lùng khô khan, đàn bà đúng là chóng thay đổi.

Cố Hứa Ảo cúi nhìn Cẩu Thặng Nhi đang kêu thảm thiết, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn mặt trời gay gắt, trong lòng quyết định ngay, gã họ Bùi này có thể làm gì được mình, mình chẳng có tài sản, địa vị gì, chẳng có gì khiến người khác phải cướp bóc hoặc bắt cóc. Nghĩ vậy, cô đứng thẳng lên đặt tay lên cửa xe, nói: “Anh Bùi có rảnh không, cho tôi đi nhờ một đoạn, không xa lắm đâu, tôi sẽ trả tiền”.

Bùi Trung Khải hoàn toàn không ngờ Cố Hứa Ảo lại chủ động đi nhờ xe, thời gian anh có, anh vốn chỉ định đùa cợt với cô gái đã khiến anh phải chịu thua, nhưng cô gái ấy dường như không chịu như vậy.

Cố Hứa Ảo thấy Bùi Trung Khải không nói gì, bèn nói: “Nếu anh Bùi không tiện, thì coi như tôi chưa nói gì”.

Đang định quay người bỏ đi, thì bàn tay đặt trên cửa xe của Cố Hứa Ảo bị giữ lại, cô quay lại, Bùi Trung Khải cười, nói: “Cô Cố nóng tính quá, không cho tôi cân nhắc một chút sao. Chuyện nhỏ thôi mà, đâu cần phải trả tiền”.

Bàn tay bị một người đàn ông nắm, so với cảm giác nóng bừng trên người cô thì bàn tay ấy vô cùng mát mẻ. Cô vội gạt tay Bùi Trung Khải ra, “Vậy thì cảm ơn anh Bùi”. Nói rồi cô cúi người xách chiếc làn, cẩn thận trải chiếc khăn vải lên chiếc ghế da ở hàng sau rồi mới đặt làn lên.

Bùi Trung Khải không hề bỏ sót chi tiết khi Cố Hứa Ảo gạt tay anh, khuôn mặt trắng nõn của cô bị mặt trời chiếu ửng hồng lại càng thêm đỏ. Cô gái này còn “non” lắm, bị đàn ông nắm tay mà đã như vậy, đừng có giả bộ là ghê gớm nữa đi.

Cố Hứa Ảo khẽ vuốt ve con mèo, miệng nói: “Cẩu Thặng Nhi, không đau đâu, chờ chút nữa là về tới nhà thôi”. Bùi Trung Khải nghe vậy phì cười, nhìn vào kính chiếu hậu thì thấy Cố Hứa Ảo nhìn mình với vẻ cảnh giác, anh không nói gì, vẫn lái xe như thường.

Anh rất nhớ cái tên Cẩu Thặng Nhi, đêm hôm đó, trong lúc ngủ mơ, Cố Hứa Ảo đã lẩm bẩm rằng: “Cẩu Thặng Nhi, đừng đùa nữa!”. Lúc đó Bùi Trung Khải đã tưởng rằng đó là tên một anh chàng nhà quê nào đó, trong lòng còn thấy tiếc thay cho Cố Hứa Ảo, thậm chí còn thấy ghen vì một người như Cố Hứa Ảo lại đã từng bị gã nhà quê đó chạm vào. Hóa ra đó lại là tên của một con mèo. Nghĩ tới những chuyện đã xảy ra trong cái đêm kỳ lạ ấy, trong lòng Bùi Trung Khải chợt thấy râm ran. Bỗng nhiên một chiếc xe đạp từ trong ngõ lao ra, Bùi Trung Khải bẻ lái, đạp phanh. May mà chiếc xe đạp chỉ hơi loạng choạng một chút, người đi xe đạp là một cậu bé vừa đi vừa đeo tai nghe. Bùi Trung Khải không nén được, văng ra một câu: “Shit”.

Cố Hứa Ảo bị va vào thành của chiếc ghế hàng trước, bất giác đưa tay nắm chặt lấy chiếc làn bên trong có Cẩu Thặng Nhi, nó kêu meo meo mấy tiếng. Cố Hứa Ảo bóp trán, trừng mắt lên nhìn phía sau lưng Bùi Trung Khải, lái xe không nhìn đường lại còn mắng người khác.

Cả hai người bụng thì rủa thầm nhưng không nói ra miệng. Cố Hứa Ảo không nói cho Bùi Trung Khải địa chỉ của mình, khi chiếc xe đi tới trước khu, cô bèn bảo dừng xe lại, rồi sau đó lấy ra tờ hai mươi tệ đưa cho Bùi Trung Khải. Tất nhiên không đời nào Bùi Trung Khải lại cầm lấy, anh nói: “Coi như giúp bạn bè, sao lại tính toán chuyện tiền nong?”. Cố Hứa Ảo vẫn kiên quyết trả và nói với vẻ lạnh lùng: “Trước khi lên xe tôi đã nói rồi, tôi không thể nhờ không anh được”.

Bùi Trung Khải biết là Cố Hứa Ảo muốn vạch rõ ranh giới với mình, cười lạnh đáp: “Lần nào cô Cố cũng trả tiền, sợ rằng phải liên quan đúng không? Cô cảm thấy cái giá này là phù hợp à? Nếu đã không muốn nhờ không, thì dùng cách khác cũng được mà”. Nói rồi, đột nhiên kéo tay Cố Hứa Ảo, nửa người trên của Cố Hứa Ảo đổ về ghế trước, ngã vào lòng Bùi Trung Khải, cô vẫn chưa kịp kêu lên tiếng nào thì môi cô đã bị môi của Bùi Trung Khải bịt chặt lấy.

Cố Hứa Ảo ra sức vùng vẫy, nhưng vì bị kẹt giữa Bùi Trung Khải và hai chiếc ghế ở hàng trước nên không thoát ra được. Trong lòng cô rất sợ, nhưng đúng lúc cô tưởng chừng bị ngạt đến nơi thì môi của Bùi Trung Khải rời môi cô ra. Vì ở khoảng cách rất gần nên cô có thể nhìn thấy rất rõ ánh mắt của Bùi Trung Khải. Tuy trong lòng rất sợ, nhưng miệng cô vẫn nói cứng: “Anh đúng là đồ bỉ ổi, vô sỉ!”.

“Biết tôi vô sỉ và bỉ ổi như vậy không phải là chuyện của một lần, hai lần, thế mà cô vẫn còn lên xe của tôi. Nếu đã chê tôi là bỉ ổi thì hãy tránh xa tôi một chút. Cô chủ động lên xe, sao lại còn oán trách tôi?”.

Cố Hứa Ảo trừng mắt tới mức đỏ cả lên: “Anh vô sỉ, hạ…”.

Hai từ “hạ lưu” chưa kịp thốt ra thì một lần nữa cô lại bị cưỡng hôn. Lần này Bùi Trung Khải đã nổi giận, răng của hai người va vào nhau côm cốp. Cố Hứa Ảo càng ra sức vùng vẫy thì lại càng tạo cơ hội cho Bùi Trung Khải có được tư thế thích hợp hơn.

Nếu nhìn từ phía ngoài xe thì sẽ nghĩ rằng Cố Hứa Ảo đã nhào từ ghế sau lên ghế trước, chủ động hôn Bùi Trung Khải. Động tác của Bùi Trung Khải dần dần trở nên bừa bãi hơn.

Cố Hứa Ảo rất sợ, ở ngay cửa ra vào của khu nhà, lại đúng vào buổi trưa, người ra người vào đông đúc, thậm chí bảo vệ khu nhà còn ở ngay gần phía đầu xe, không lẽ anh ta định diễn trò trai gái ngay bây giờ? Cố Hứa Ảo cố tránh những cái hôn của Bùi Trung Khải, dịu giọng cầu xin: “Xin anh, đừng có ở đây…”.

Ánh mắt của Bùi Trung Khải lạnh hơn cả hơi lạnh trong xe, nhưng giọng nói thì lại rất khiêu khích: “Vậy cô nói xem nên ở đâu?”.

“Anh…”.

“Định nói tôi làm sao, nói rằng tôi vô sỉ, hạ lưu, bỉ ổi?”.

Bùi Trung Khải không hề thương hoa tiếc ngọc: “Nếu cô không nói là ở đâu, vậy để tôi quyết là được”. Bùi Trung Khải chỉnh chiếc ghế ngả về sau, kéo tuột Cố Hứa Ảo từ phía sau lên phía trước và đặt vào vị trí ghế phụ, rồi một tay túm chặt lấy tay của Cố Hứa Ảo, một tay nắm vô lăng, rồ ga, lái xe vào trong tiểu khu.

Cố Hứa Ảo bị lôi khỏi xe, rồi bị kéo vào trong thang máy trong trạng thái đầu óc mụ mị, loáng thoáng nghe thấy tiếng của Bùi Trung Khải cười nói với cô gái trực thang máy và cả tiếng kêu thảm thiết của Cẩu Thặng Nhi.

Bùi Trung Khải đi vào nhà Cố Hứa Ảo, đặt chiếc làn xuống nền nhà, ném chiếc túi xuống, rồi quay sang nói với cô: “Cô Cố, về đến nhà rồi”.

Cố Hứa Ảo ra sức đẩy Bùi Trung Khải: “Anh… Anh cút ngay ra khỏi nhà tôi!”.

“Tôi phát hiện ra rằng, việc mà cô Cố thích làm nhất là vong ân bội nghĩa, lấy oán báo ân. Tôi đưa cô về nhà, cô không biết cảm ơn, mời tôi một tách trà mà còn bảo tôi cút đi. Không lẽ đây là cách mà cô đối xử với khách? Đúng là hiếm gặp trên đời”. Bùi Trung Khải quay lại rót một cốc nước.

“Rốt cuộc là anh muốn gì?”. Cố Hứa Ảo dựa vào tủ, tay sờ vào một vật vuông vuông.

“Tôi muốn làm gì ư? Là cô mời tôi tới, cô bảo tôi đừng ở đó, nên tôi nghĩ chỉ có thể là nơi này. Không lẽ tôi đã hiểu sai? Cô cảm thấy ở khách sạn tiện hơn à?”. Bùi Trung Khải uống nước, và thậm chí còn kéo ghế ngồi xuống.

“Anh là đồ lưu manh!”. Cố Hứa Ảo không thể tiếp tục nghe được nữa, không kịp nghĩ thêm, cô ném ngay vật mà tay cô sờ thấy.

Bùi Trung Khải nghiêng người tránh, hộp đường bay qua thái dương anh, rơi xuống đất đánh “bịch” một tiếng. Đường đổ hết ra sàn nhà. Cẩu Thặng Nhi nghe vậy cũng kêu ré lên meo meo.

“Bây giờ tôi lại phát hiện ra rằng cô rất thích bạo lực!”. Cảm giác đau rát ở thái dương khiến Bùi Trung Khải nổi giận, vốn dĩ anh chỉ định dọa cô thôi, nhưng cô gái này cứ liên tiếp thách thức anh.

Cố Hứa Ảo nhìn Bùi Trung Khải tiến dần từng bước về phía mình, đuôi mắt bị rách một vệt, máu đang rớm ra, trong lòng thấy hơi hối hận.

Chỉ chừng năm, sáu bước chân là Bùi Trung Khải đã dừng lại trước mặt Cố Hứa Ảo rồi đưa tay giữ cằm cô, “Cố Hứa Ảo, cô đừng có được đằng chân lân đằng đầu. Chọc tức tôi, cô sẽ khó tránh việc gánh chịu hậu quả!”.

Cố Hứa Ảo cảm thấy hơi hướng của một con dã thú, nhưng vẫn cứng mồm: “Bùi… Anh đừng có mà làm bậy”, Cố Hứa Ảo vẫn chưa biết tên của anh.

Bùi Trung Khải bỗng thấy rất khoái chí, “Họ Bùi, tên Trung Khải, Bùi Trung Khải, như thế là làm quen rồi nhé. Sao lại là làm bậy, chúng ta đều là những người văn minh, người văn minh đối với người văn minh không cần thiết phải làm bậy. Cô không phản kháng thì tất nhiên tôi sẽ không làm bậy”.

Hai tay Cố Hứa Ảo bị giữ chặt như kìm không sao vùng vẫy được, cố tránh khuôn mặt của Bùi Trung Khải đang ghé sát lại, cô nói: “Bùi Trung Khải, anh không phải là người. Tôi sẽ tố cáo anh!”.

“Cô tố cáo tôi? Bảo vệ và hàng xóm đều nhìn thấy cô trong trạng thái dính chặt vào bạn trai và chủ động hôn tôi. Người trực thang máy cũng nhìn thấy cô dựa sát vào lòng tôi thân thiết. Lý lẽ của cô liệu được chấp nhận không? Lúc đầu, tôi đã không đem cô tới đồn cảnh sát chỗ khách sạn ấy đã là tốt lắm rồi. Cô “cắn thuốc” rồi leo lên giường của người khác, cởi bỏ quần áo để dụ dỗ tôi”. Bùi Trung Khải ghé sát vào Cố Hứa Ảo, “Cô Cố, hình như cô đã chiếm đoạt tôi, hơn nữa, hành động xong cô còn cho tôi tiền”.

Cố Hứa Ảo nhìn cái miệng đáng ghét đang nói những lời đổi trắng thay đen, rõ ràng là anh ta sai… Trong cơn tức giận, cô lấy đầu húc vào người Bùi Trung Khải.

Bùi Trung Khải bị húc vào cằm rất đau, cơn giận dữ trong lòng anh lại càng bốc cao, tay càng bóp chặt hơn, anh dồn Cố Hứa Ảo ép chặt vào tường, rồi ép lấy môi cô một cách không thương tiếc.

Trong lòng Cố Hứa Ảo vô cùng hoảng hốt, mồ hôi cô toát ra, “Bùi Trung Khải, anh là đồ cầm thú. Tôi hận anh!”.

“Cô vốn đã hận tôi rồi, thêm một lần nữa thì có sao?”. Dường như Bùi Trung Khải đã quyết tâm.

Tấm rèm trước giường đung đưa bấn loạn, che khuất cuộc hỗn chiến giữa hai người…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s