Hứa cho em một đời ấm áp | Chương 2.3

Chương 2: Xuất chiêu tùy ý

3

Chuyện xong, Bùi Trung Khải thấy trong lòng rất bực bội phiền muộn, cô ấy dù sao cũng là một cô gái, mình không cẩn trọng đã cướp đi hạnh phúc đầu tiên của cô ấy, vì thế cô ấy hận mình cũng là đúng, nhưng sao sự việc lại ra nông nỗi này? Sự nhẫn nại và lạnh lùng trước đây của mình đâu rồi? Anh đưa tay định gạt mái tóc xòa kín mặt Cố Hứa Ảo, nhưng cô tránh sang bên, anh đành tiu nghỉu rót một cốc nước đặt lên bàn.

Mái tóc của Cố Hứa Ảo xõa ra đen nhánh, che kín mặt cô, người cô quấn chặt trong tấm chăn, cô nói bằng giọng lạnh lùng: “Chúng ta coi như hết nợ nần, anh cứu mạng tôi, tôi nợ ơn anh, tất cả đều đã thanh toán xong! Anh đã nhận lấy đãi ngộ mà ân nhân muốn có, còn với tôi, những gì đã mất là do tôi tự chuốc lấy! Anh đi đi!”.

Bùi Trung Khải lái chiếc xe lao đi với tốc độ hơn một trăm dặm Anh, luồn lách giữa dòng xe đông đúc của thành phố, khiến cho những chiếc xe khác tức giận bấm còi inh ỏi. Anh dừng lại ở bên cạnh quán Sắc Độ sau khi qua rất nhiều chỗ ngoặt và ngã rẽ.

Quán Sắc Độ buổi chiều không rầm rộ đón khách mà chỉ mở cửa hờ bán một số đồ uống thông thường. Mấy đôi tình nhân ngồi sát bên cửa sổ cùng uống chung một cốc nước giải khát, điệu bộ thân mật bộc lộ không chút kiêng dè giữa buổi trưa. Sắc Độ ban ngày đẹp dịu dàng là nơi gặp gỡ của những đôi yêu nhau, Sắc Độ ban đêm đèn màu lấp lánh là chỗ hẹn hò bí mật của những cặp tình nhân.

Một hồi lâu sau, Bùi Trung Khải vẫn không sao lấy lại bình tĩnh. Sự việc đã phát triển tới mức không thể kiểm soát được. Bùi Trung Khải không phải là người thích cưỡng ép phụ nữ, đặc biệt là trong chuyện chăn gối.

Kể từ hồi đi học Bùi Trung Khải đã có cả đống con gái thích. Hình thức của anh khá, nếu anh mặc áo sơ mi trắng và quần đen thì trông chẳng khác gì những học sinh Ba tốt mà thầy cô yêu mến, trông anh còn rất ngoan ngoãn, không có vẻ gì là nghịch ngợm. Có lần Tề Huy đã nói đùa rằng, những cô gái tốt thì muốn cứu vớt anh, còn những cô gái xấu thì lại muốn lôi kéo anh.

Khi tốt nghiệp cấp hai, Bùi Trung Khải đã đánh gãy hai chiếc xương sườn của kẻ khiêu khích anh. Sau mấy lần đánh nhau sau đó, Bùi Trung Khải tiếp tục nhận được lời thách đấu của giới xã hội đen, anh càng trở nên “nổi tiếng”, trở thành nhân vật số một và được mọi người gọi là “la sát mặt ngọc” vì mặt mũi trắng trẻo nhưng đòn thì rất hiểm.

Sau đó, anh bỏ học, lăn lộn ngoài xã hội mấy năm, ngông nghênh hống hách, anh hùng anh hươu chán rồi lại cải tà quy chính, đăng ký thi chuyên ngành tiếng Anh, nhận bằng cử nhân, sau đó lại đổi ngành, dựa vào thành tích tiếng Anh xuất sắc trở thành thủ khoa nghiên cứu sinh chuyên ngành Luật thương mại quốc tế, tốt nghiệp xong lựa chọn sang Mỹ học MBA hai năm, trở về nước hợp sức với người khác lập nghiệp, hoàn thành triệt để quá trình chuyển biến ngoạn mục mà người khác khó có thể tưởng tượng, từ cặn bã xã hội thành người ưu tú. Đến nay, công ty của anh làm ăn tương đối phát đạt, nhất là kể từ sau khi hỗ trợ các doanh nghiệp trong nước thực hiện thành công việc mua lại mấy công ty quốc tế lớn, công ty Trung Đỉnh đã tạo được tiếng tăm nhất định trong giới cùng ngành. Mười mấy năm trên thương trường, Bùi Trung Khải chưa khi nào gặp phải những khó khăn khiến anh phải nôn nóng.

Ngay sau hôm chuyển nhà, Bùi Trung Khải đã tiến hành điều tra về Cố Hứa Ảo. Điều khiến anh ngạc nhiên là Cố Hứa Ảo nhìn có vẻ không thể coi thường ấy lại là một đứa trẻ mồ côi đến từ cô nhi viện Phúc Lợi. Cô lớn lên ở một thành phố nhỏ miền Nam. Năm mười bảy tuổi thi đỗ vào chuyên ngành tiếng Anh của một trường đại học nổi tiếng ở Bắc Kinh, trong thời gian học đại học đã thực tập ở công ty Giai Dịch Quốc Tế. Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, cô ở lại làm việc tại Giai Dịch Quốc Tế, hiện là phiên dịch hàng đầu của công ty. Năm nay cô hai mươi sáu tuổi, chưa có bạn trai và cũng chưa từng yêu ai, rất thuần thục chuyên môn, tính cách lạnh lùng, rất ít giao du với người khác.

Không thể phủ nhận là quá trình mấy tiếng trước rất tuyệt, mặc dù lúc đầu Cố Hứa Ảo phản ứng rất dữ dội, nhưng không vì thế mà ảnh hưởng tới tâm trạng thưởng thức người đẹp của Bùi Trung Khải. Cuối cùng, trước sự điên cuồng của Bùi Trung Khải, Cố Hứa Ảo cũng mất đi sự tự chủ, mái tóc đen xòa ra trên gối, trên giường, tôn lên làn da ửng hồng, tạo thành một hình ảnh hoàn mỹ. Bùi Trung Khải thỏa mãn với “mảnh đất hoang” đã được mình khai khẩn, mặc dù anh phủ nhận mình là người coi trọng trinh tiết, nhưng không thể phủ nhận sự thích thú và tự hào của một người đàn ông sau khi là người đầu tiên mở toang cánh cửa ham muốn của một cô gái. Cảm giác ấy không kém gì cảm giác khi mở được cánh cửa của một thành trì kiên cố.

Bùi Trung Khải uống một hơi cạn hết cốc rượu, ánh mặt trời mỗi lúc một nhạt dần, quán rượu mỗi lúc một nhộn nhịp, từng tốp năm tốp ba những người trẻ tuổi và cả những người không còn trẻ lần lượt đi vào. Hôm nay là khoảng thời gian yên tĩnh chỉ có một lần trong một tháng của Sắc Độ, không kể đến DJ và đội biểu diễn với những trang phục kỳ quái, trên sân khấu chỉ còn một ca sĩ đang hát với cây đàn ghi ta dưới ánh đèn chùm.

Trò gây cười “uống rượu một cách tỉnh táo” ồn ào nhất mà Sắc Độ tổ chức vào tối thứ bảy thu hút không ít người, hoặc là do khác biệt hoàn toàn với cái tên rất kêu của nó, hoặc là do những người thường xuyên sống với rượu muốn được “thanh tịnh” một chút, nhưng dù sao thì nó cũng rất hợp với tâm lý của nhiều người, không ồn ào, gây gổ, chỉ ngồi nhìn và lắng nghe ca sĩ ôm cây đàn ghi ta hát hết bài này đến bài khác.

Chủ đề hôm nay là những bài hát thời đi học, khi bài “Người bạn cùng bàn” vừa vang lên, thì phía dưới lập tức trở thành một dàn hợp ca. Bùi Trung Khải không có những chuyện buồn thời trai trẻ ấy nên vịn bàn đứng dậy định đi, nhưng vừa đi qua hai chiếc bàn thì bị một người từ phía sau giữ lại.

“Anh Bùi thân yêu, không ngờ anh cũng có ở đây”.

Bùi Trung Khải quay lại nhìn, thì ra là Tiểu Mễ, hôm nay cô ta mặc một bộ đồng phục lính thủy, lớp trang điểm trên mặt cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, mái tóc ngắn được giấu dưới một mớ tóc giả dài cùng với một chiếc cặp có chiếc nơ hình con bướm, nếu không phải đang ở Sắc Độ thì hình ảnh này sẽ khiến người khác nghĩ rằng đó là một thiếu nữ xinh đẹp trong sáng. Nhìn chiếc bàn mà cô ngồi thì thấy những chàng trai và cô gái ngồi đó cũng mặc những bộ trang phục gần giống như vậy. Bùi Trung Khải chợt hiểu ra, họ đã mượn chủ đề của Sắc Độ để lập nhóm, anh cười, nói: “Các cô bé, ngoan lắm”.

Tiểu Mễ ngước đôi mắt dưới hàng tóc mai thẳng tắp, nhìn anh một cách điệu đà, “Anh Bùi không muốn chơi với bọn em một lúc sao?”.

Bùi Trung Khải thôi cười, “Tôi già rồi, chủ đề này cũng không hợp với tôi. Mọi người chơi đi, tôi về đây”. Nói xong, anh gạt tay Tiểu Mễ rồi định đi, nhưng không ngờ Tiểu Mễ giữ anh rất chặt và vì thế anh bị kéo theo. Anh nghe thấy một tiếng loạt tiếng huýt sáo, quay đầu lại nhìn anh không khỏi chau mày. Chiếc váy của Tiểu Mễ quả là rất ngắn, nó chỉ vừa đủ trùm kín mông, nên trong lúc hai người lôi kéo nhau, những người ngồi đây đều đã nhìn thấy hết.

“Anh Bùi, em cũng không muốn ở lại nữa”. Tiểu Mễ dẩu đôi môi đỏ, kéo tay Bùi Trung Khải.

Bùi Trung Khải không muốn lằng nhằng với một cô gái nhìn chỉ khoảng mười bảy, mười tám tuổi ở một nơi như vậy, nên bước nhanh ra khỏi quán. Tiểu Mễ loạng choạng bước theo sau, miệng không ngừng gọi: “Từ từ đã nào! Từ từ đã nào!”.

Ra khỏi cửa quán, Bùi Trung Khải hất mạnh tay của Tiểu Mễ ra: “Cô về đi!”. Giọng anh tuy không to nhưng rất nghiêm nghị.

“Anh đi đâu vậy?”. Tiểu Mễ xoa cổ tay, nghiêng đầu nhìn Bùi Trung Khải.

Bùi Trung khải không nghĩ rằng một cô gái mới hơn hai mươi tuổi đầu lại có đôi mắt lẳng lơ như vậy, trong lòng thấy rất không ưa, giọng nói trở nên rất lạnh lùng: “Tôi đi đâu cũng không liên quan gì đến cô. Cô cứ việc chơi trò của mình đi”.

“Em muốn chơi với anh”.

“Cô chơi không nổi đâu và tôi cũng không muốn chơi với cô”. Bùi Trung Khải rảo bước nhưng lập tức bị thân hình mềm mại áp sát, một giọng nói đầy sức cám dỗ như ma quỷ vang lên: “Chưa chơi thì làm sao biết được chơi không nổi, anh có muốn chơi không?”.

Bùi Trung Khải đẩy cô ta ra, “Cô còn nhỏ tuổi không hiểu phép tắc, tôi không trách cô. Hy vọng rằng lần sau đừng để xảy ra sự việc tương tự”.

“Vậy em muốn về nhà, anh đưa em về nhé”. Tiểu Mễ vẫn không phật ý trước thái độ lạnh lùng của Bùi Trung Khải, mắt cô nhìn về phía chiếc xe, giọng nhõng nhẽo như của đứa trẻ đòi ăn kẹo, khác hẳn với con người lẳng lơ lúc trước.

“Xin lỗi, tôi uống rượu không lái xe, nếu cô thiếu tiền, cô có thể cho cô một trăm đồng đi taxi về nhà”. Bùi Trung Khải không mắc kế, lấy một tờ tiền từ trong ví ra. Tiểu Mễ cướp lấy tờ tiền, ném lại một câu “Tạm biệt”, rồi quay người chạy trở lại quán rượu. Gió làm bay mái tóc và tà váy, nhưng chủ nhân của nó vẫn không thèm để ý.

Bùi Trung Khải châm một điếu thuốc, gọi một chiếc taxi, anh nghĩ bụng, nếu mình có một đứa con gái như vậy thì chắc chắn sẽ đánh cho nó gãy chân rồi nhốt trong nhà, chơi bời như vậy, là thân con gái chỉ có thiệt mà thôi. Nghĩ xong lại thấy buồn cười, thì ra mình đã từ thứ yếu lên chính yếu rồi, nếu là mười mấy năm về trước chắc đến mình cũng không thể nào hiểu nổi suy nghĩ này. Thời gian đúng là không là gì nhưng chẳng có ai là không phải tuân theo! Chửi thầm một tiếng, Bùi Trung Khải ngẩng đầu lên nhìn tài xế đang quay lại nhìn anh, ý muốn hỏi “Muốn đi đâu?”.

Ngủ đến nửa đêm, thấy cổ họng đau rát, Cố Hứa Ảo bò dậy tìm nước uống trong bóng tối như một bóng ma. Cẩu Thặng Nhi đang nằm dưới sàn nhà, cảm nhận được bàn chân của chủ, bật dậy kêu meo meo. Kể từ lúc làm xong thủ thuật đến bây giờ, hầu như Cố Hứa Ảo không ngó ngàng gì đến nó.

Cố Hứa Ảo ngồi xổm, mái tóc dài xòa xuống, cô bật chiếc đèn bên cạnh nhìn vết thương của Cẩu Thặng Nhi, mọi thứ đều bình thường. Cô khẽ vỗ vào đầu con mèo rồi đứng dậy súc miệng, một hồi lâu mới ngẩng đầu lên, gạt những sợi tóc xòa xuống ra sau gáy, giật mình nhìn thấy khuôn mặt mình trong gương. Đó là một khuôn mặt hơi nhợt nhạt, mắt sưng vù, tóc tai rối bời.

Nhìn người trong gương, cô khẽ nhếch môi lên, nhưng đôi mắt không hề có ánh cười. Ngây người một hồi, cô cúi người xuống rửa mặt cẩn thận, rồi lấy chiếc lược gỡ những đám rối ở đuôi tóc, rồi chải từ chân tóc đến ngọn tóc. Có lẽ nước lạnh đã làm mềm làn da, sắc mặt của cô bây giờ trông đã khá hơn.

Đưa mắt nhìn xuống dưới, cô mới phát hiện ra những vết bầm đỏ trên ngực, dưới ánh đèn nhợt nhạt trong nhà tắm, nó càng trở nên đẹp một cách gợi tình. Sờ vào những vết bầm đỏ, nghĩ đến việc mình từ chỗ phản kháng mạnh mẽ đến lúc buông xuôi thả lỏng mặc cho Bùi Trung khải muốn làm gì thì làm, mỗi một sự thay đổi rất nhỏ trên cơ thể đều khiến cô vừa thấy sợ vừa thấy hoang mang: Đàn bà rút cục là gì nhỉ? Sao lại có thể ít phút trước còn căm hận người đàn ông trước mặt mình đến tột đỉnh, một lúc sau đã lại có thể mặc người ấy và cùng người ấy hưởng thụ. Không lẽ những vui thú của thể xác đã phản bội lại suy nghĩ và trái tim của mình?

Cô tắm qua rồi lại quay trở lại giường nằm. Phía đông trời dần dần hửng sáng. Cô mơ màng thiếp đi, khi tỉnh dậy thì đã sáng, hy vọng rằng mọi điều u ám sẽ tan theo bóng đêm.

Đầu đau dữ dội, cổ họng cũng vẫn đau rát như cũ. Không biết làm thế nào, cô đành gọi điện đến công ty xin nghỉ phép. Sau đó, cô thu dọn mọi thứ trong nhà, lọ đường đã được đặt lên bàn, những viên đường văng ra cũng đã được thu gọn về một chỗ, quần áo được đặt trên ghế. Cố Hứa Ảo đột nhiên thấy căm ghét, đem đổ hết đường vào trong thùng rác. Cô cũng giang tay ném thẳng hộp đường màu trắng mà một góc vẫn dính chút máu vào thùng rác.

Đến trưa cổ họng lại càng rát hơn, Cố Hứa Ảo thấy hơi lo. Đến bệnh viện khám, thì ra họng hơi bị viêm, hỏa cấp công tâm, nên bị tổn thương ít nhiều.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s