Nghìn kế tương tư | Chương 1.2

Chương 1: Kế mưu chồng chất (2)

Trở về phủ, Ðỗ Hân Ngôn lệnh cho chú Quý quản gia chuẩn bị lễ vật quý giá đưa đến tướng phủ, ngôn từ khẩn thiết muốn chuộc lỗi với Thẩm Tiếu Phi. Nhưng khi trở về, chú Quý mặt đầy xấu hổ chuyển lời của tướng phủ: “Nam nữ khác biệt, tự ý nhận quà của người khác là vi phạm lễ giáo. Tiểu thư nhà ta hiểu biết phép tắc, quyết không quen với hạng người phong lưu như Ðỗ đại nhân, hà cớ gì lại đến đây nói lời xin lỗi”.

Ðỗ Hân Ngôn không hề tức giận mà lại bật cười, cảm thấy đại tiểu thư nhà họ Thẩm thật là thú vị.

Trong ngoài bất nhất, lời nói hành động bất nhất, mà vẫn có thể cao giọng hùng hồn?!

“Chú Quý không vừa ý với ta sao?”. Ðỗ Hân Ngôn nhìn số lễ vật bị trả về.

Chú Quý nghiêm mặt đáp: “Người ta là thiên kim tiểu thư của tướng phủ chứ đâu phải mấy cô gái ở Liễu Cảng. Thiếu gia hồ đồ làm thơ hủy hoại thanh danh của người ta, người ta cay nghiệt thế cũng phải”.

Ðỗ Hân Ngôn lim dim mắt, chú Quý trước nay vốn luôn bênh vực chàng, từng này tuổi đây là lần đầu tiên chàng thấy chú nói những lời không khách khí. Việc này không thể nhẫn nhịn được. Chàng đã chắp tay xin lỗi mà Thẩm Tiếu Phi lại dám cự tuyệt thế này!

Ðỗ Hân Ngôn cảm thấy như có lửa đốt trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười.

Hai ngày sau, tư liệu về Thẩm Tiếu Phi đã đặt trên bàn trong thư phòng của Ðỗ Hân Ngôn, chàng xem đi xem lại từng chữ từng câu trong đó.

Ðêm đó, đèn trong thư phòng của Ðỗ Hân Ngôn sáng đến tận sớm mai.

Hoa tuyết rơi khắp vườn, loang lổ con đường nhỏ.

Trong vườn, gần chỗ tường bao có một chiếc xích đu, trên mặt gỗ tuyết dày cả tấc. Thẩm Tiếu Phi ôm lò sưởi cuộn mình trong chiếc áo khoác lông chồn bạc dày sụ, khuôn mặt mất hút sau chiếc khăn quàng cổ tuyết nhung, chỉ hở ra đôi mắt phượng. Ðôi mắt rất có thần, con ngươi đen láy, khiến cho lòng trắng cũng ánh sắc xanh, giống như thứ rượu trong vắt đựng trong loại đồ sứ thượng hạng nhất, lại như bầu trời xanh trong vắt không một gợn mây trên nền tuyết trắng không vương bụi bẩn.

“Tiểu thư, bên ngoài lạnh, cẩn thận nhiễm lạnh!”. Rõ ràng là lời nói quan tâm nhưng từ miệng Vô Song thì chẳng hề có chút ấm áp. Vô Song mặc một chiếc áo bó không tay màu xanh nhạt càng làm nổi bật thân hình mảnh mai, tay cầm một thanh kiếm dài, hai má đỏ ửng vì lạnh, giống như một đóa u lan lặng lẽ tỏa hương.

“Ngươi vào trước đi, trong phòng hơi than, ta ở đây cho thoáng”. Tiếu Phi vẫn đứng im, giọng nói vọng ra từ trong chiếc khăn quàng cổ mềm như nước chứ không lạnh lùng như lúc nói chuyện với Ðỗ Hân Ngôn.

Vô Song hơi sững ra, lồng ngực khẽ phập phồng, ánh mắt thoáng tia bất lực. Cô không khuyên nhủ gì thêm, cụp mắt xuống, đứng yên bên cạnh Tiếu Phi.

Ánh mắt Tiếu Phi lộ nụ cười giảo hoạt. Nàng chậm rãi đi tới chỗ xích đu đưa tay gạt tuyết, ngoài móng tay còn hơi hồng, hai bàn tay trắng như tuyết. Tiếu Phi ngồi lên xích đu, hai chân khẽ đạp, xích đu đưa đi đưa lại. Gió thổi lông trên áo khoác và khăn quàng bay bay, nàng hắt hơi rồi cười hỏi: “Vô Song, ta lại hại ngươi bị phạt, chắc ngươi hận ta lắm nhỉ?”.

Vô Song tỏ vẻ lãnh đạm, mím môi không nói, như thể Tiếu Phi đang nói những chuyện không liên quan gì đến mình.

Tiếu Phi bỗng thấy chán, nàng xuống khỏi xích đu, chẳng thèm nhìn Vô Song mà đi thẳng vào Tú Lâu.

Vô Song lặng lẽ theo sau Tiếu Phi, đến tận chân lầu, Tiếu Phi đột nhiên quay lại nói: “Vô Song, bảo vệ một người ngươi ghét, có đáng không?”.

Vô Song ngẩng lên, bình tĩnh nhìn Tiếu Phi, chậm rãi nhả ra một từ: “Ðáng!”.

“Chỉ vì đã cứu mạng ngươi nên ngươi cứ như một đứa ngốc mà nghe theo lời của hắn, chẳng lẽ ngươi không oán hận một chút nào sao?”.

“Nhận ơn một lần trả ơn cả đời”.

“Ngươi có bảo hắn cứu ngươi đâu? Hắn tự ra tay thì liên quan gì đến ngươi? Cùng lắm là sau này ngươi cũng cứu hắn một mạng, chứ ngày ngày ở đây bị ta giày vò như thế này sao?!”.

Vô Song nhìn Tiếu Phi, cuối cùng thở dài nói: “Tiểu thư ích kỷ bạc bẽo, tất không hiểu được đâu”.

Tiếu Phi bực bội đáp lời: “Người không vì mình trời chu đất diệt! Vô Song, đừng nói với ta những chuyện nhân nghĩa đạo đức đó. Ta chỉ muốn xem xem rốt cuộc hắn có thể chiều lòng ta đến mức nào, mang ngươi ra làm dao thử, cũng là do ngươi tự chuốc lấy”.

Tiếu Phi nhấc váy rảo bước lên lầu, đi tới cửa khuê phòng ở gác hai thì nghe thấy giọng nói lãnh đạm của Vô Song: “Ngoài bản thân mình, chẳng lẽ tiểu thư chưa từng vương vấn ai sao?”.

Bước chân Tiếu Phi bỗng nặng như đeo chì, thẫn thờ dừng lại. Tuyết đã ngừng rơi, ánh nắng ấm áp chiếu khắp hậu hoa viên, không còn cả tiếng gió, tĩnh lặng khác thường.

Nàng chưa từng vương vấn ai sao? Những ngày này lúc nào nàng cũng nhớ nhung một người.

Sông Cừ Phù, bóng dáng chàng chắp tay sau lưng thấp thoáng qua kẽ lá sen, tà áo xanh bay bay trong gió sớm, khuôn mặt ánh mắt tươi cười.

Núi Lạc Phong, tiếng tiêu du dương khắp không trung, đêm đêm vang vọng bên tai.

Nàng khẽ rùng mình, bàn tay luồn trong tay áo cầm lò sưởi tay mà vẫn cảm thấy lạnh. Tiếu Phi nhìn Vô Song, bĩu môi nghĩ, thà phụ hết người trong thiên hạ, cũng không thể có lỗi với bản thân.

Tết Nguyên Tiêu.

Ðêm đẹp nhất năm ở chốn Kinh Thành.

Tiếu Phi thấy thị tỳ Yên Nhiên đã thay áo mới, khuôn mặt không giấu nổi niềm vui. Nhưng, nàng không muốn đi, nàng rất muốn biết, nàng không đi, Tam hoàng tử Duệ sẽ làm gì nàng.

Hai năm trước bên cạnh nàng chỉ có mình Yên Nhiên hầu hạ. Hai người hứng khởi đi chơi Tết đèn, mải mê xem đèn, quay lại mới biết lạc nhau. Nàng đứng dưới một chiếc đèn hoa sen, cũng chẳng lo lắng gì, định bụng xem xong sẽ tự đi về phủ. Ngay sau đó Tam hoàng tử Duệ anh tuấn lịch lãm đã diễn vở gặp gỡ tình cờ hộ tống mỹ nhân. Rồi sau đó luôn tỏ vẻ có tình cảm sâu đậm với nàng, còn đưa cả Vô Song võ nghệ cao cường, xinh đẹp mỹ miều đến mức khiến nàng hổ thẹn tới bảo vệ nàng.

Tiếu Phi không thể tin vào tình cảm của Tam hoàng tử Duệ, dù ngay cả nàng cũng không biết tại sao. Hai năm nay, Cao Duệ hoàn toàn kín kẽ, lúc nào cũng làm ra vẻ si tình sau này sẽ cùng nàng chia sẻ giang sơn. Vì phụ thân của nàng là tể tướng đương triều Thẩm Nghi kiên quyết không can dự vào cuộc chiến tranh giành ngôi thái tử, Tiếu Phi không muốn người ngoài biết mình có quen biết với Tam hoàng tử, nên Cao Duệ làm ra vẻ không biết nàng, không làm gì tổn hại đến danh tiếng của nàng. Chàng chỉ nói, đợi chàng trở thành thái tử, Thẩm tướng hết mối lo thì sẽ xin Minh đế ban hôn.

Nàng không tin, lại thấy nghi ngờ, chỉ còn cách giày vò Vô Song. Chỉ cần nàng có chuyện gì, Vô Song sẽ bị Cao Duệ phạt. Ðầu tiên là vì Tiếu Phi muốn thử Cao Duệ, sau đó thì là hiếu kỳ với Vô Song. Nàng ta theo nàng hai năm nay, nàng đã chán cái vẻ băng lạnh kia lắm rồi, nên không thể kìm được muốn giày vò nàng ta, chỉ để xem khi nào thì Vô Song không thể chịu đựng thêm mà phản ứng ra ngoài.

“Hai ngươi tự đi xem đèn đi. Trời lạnh, ta không muốn ra ngoài!”. Tiếu Phi nhìn Vô Song, đôi mắt đầy hứng thú, nếu nàng không đi hội đèn, Cao Duệ không gặp được nàng thì sẽ xử phạt Vô Song thế nào?

Yên Nhiên từ nhỏ đã theo hầu Tiếu Phi, là người thật thà, buồn vui đều thể hiện ra ngoài. Hai năm nay, Yên Nhiên không biết lai lịch của Vô Song. Lúc này lại càng không hiểu ý tứ của Tiếu Phi, nghe nói nàng không đi xem đèn thì mặt xị xuống, nhìn Tiếu Phi vẻ khẩn thiết, giận dỗi nói: “Tiểu thư không đi, em cũng không đi”.

Khuôn mặt của Vô Song không một cảm xúc.

Tiếu Phi vẫn tươi cười: “Thôi được rồi, một năm có một lần. Ði thôi, chúng ta đi xem đèn”.

Khuôn mặt Yên Nhiên rạng rỡ hẳn lên, ánh mắt đầy háo hức.

Tiếu Phi liếc nhìn Vô Song, vẫn một khuôn mặt vô cảm. Tiếu Phi bước qua Vô Song, nói: “Ngươi đoán xem lần này hắn sẽ phạt ngươi thế nào?”, rồi cười khẩy, mặc áo choàng, thong thả bước đi.

Trong đầu Vô Song thoáng qua ánh mắt tức giận mà như không của Cao Duệ. Hình như cả Cao Duệ và Thẩm Tiếu Phi đều coi nàng là quân cờ để thăm dò đối phương. Hai năm nay, Tiếu Phi không ngừng gây chuyện và giày vò khiến nàng đôi lúc cũng mất kiên nhẫn. Ðúng là nàng rất ghét thiên kim tiểu thư của tướng phủ, nhưng cứ nghĩ đến tình cảnh Cao Duệ cứu mình, trái tim Vô Song lại bình tĩnh lại, giống như ném một viên đá xuống giếng cổ sâu hun hút, mặt giếng chỉ lăn tăn gợn sóng rồi lại phẳng lặng êm đềm.

Dòng người đông đúc, phố xá lấp lánh ánh đèn.

Ba người chủ tớ nhà Tiếu Phi đeo mặt nạ cười đứng đoán câu đố bên ngọn đèn hoa sen. Bỗng Tiếu Phi nghe thấy một giọng lảnh lót: “Tiểu Ðỗ! Chàng giúp ta thắng lấy cây trâm kia đi”.

Nàng nhìn về phía tiếng nói, trước mắt như sáng lên. Ánh đèn soi dáng một người con gái kiều diễm, dung mạo như hoa, mặc một chiếc áo hoa màu hồng nhạt, váy màu xanh đá, khoác áo choàng màu đỏ, trên cổ quấn một chiếc khăn choàng lông cáo trắng làm nổi bật khuôn mặt như vầng mây bạc ôm trăng. Người con gái đó đứng dưới ngọn đèn hoa, giơ tay nắm lấy câu đố lụa, như sợ ai tranh mất.

Cùng lúc đó, một bóng áo xanh bước vào tầm mắt của Tiếu Phi, Ðỗ Hân Ngôn theo sau tươi cười đến bên người con gái, ngẩng lên nhìn câu đối đèn. Vì tập trung, khuôn mặt hơi ngẩng lên, lộ rõ vầng trán thông minh mịn màng và những đường nét nhìn nghiêng thanh tú. Cái dáng đứng chắp tay sau lưng ấy, lại một lần nữa gợi lên ký ức của Tiếu Phi.

Tiếng cười vang vọng bên tai nàng. Ðỗ Hân Ngôn giành được cây trâm cài vào mái tóc người con gái. Nụ cười xinh đẹp của cô gái và vẻ dịu dàng của chàng trai bỗng khiến Tiếu Phi thầm cảm thấy hâm mộ.

Nàng ngẩn người nhìn chiếc đèn hoa sen trước mắt, xuyên qua ánh đèn mờ ảo dừng lại ở hai người họ. Tiếng cười như vọng lại từ một nơi nào xa lắm, còn nàng, chỉ nghe thấy tiếng đập của trái tim mình. Cảm giác cô đơn khiến Tiếu Phi sợ hãi, nàng cố ép mình thu lại ánh nhìn, tập trung vào câu đố đèn, nhưng hàng chữ trên đó bỗng trở nên mơ hồ, nhòe nhoẹt trong ánh sáng không sao nhìn rõ được.

Nàng cũng không biết họ đi từ lúc nào, cho đến khi người đi đường kháo nhau: “Ðỗ công tử và Ðinh tiểu thư thanh mai trúc mã, đúng là trai tài gái sắc”.

“Phương phi xuân rơi lệ; Thiển hà hạ khoe hương”. Nghĩ đến câu thơ ấy, hai con mắt phượng bỗng trở nên lạnh lẽo.

“Câu đố nào mà có thể làm khó nàng? Nàng nhìn gì mà lâu thế?”. Một giọng nói trầm trầm vang lên ngay bên cạnh.

Tiếu Phi hơi giật mình, ngước mắt nhìn thấy một khuôn mặt đang khóc, thì cười nói: “Ai cũng mua mặt nạ cười, sao chàng lại khác người thế?”.

“Ta thấy nàng đang cười, nàng thấy ta đang khóc. Thật là hợp người hợp cảnh, không phải sao?”. Người mang mặt nạ khóc dáng hình cao to, mặc chiếc áo dài gấm hoa nền thêu chữ phúc, lưng thắt đai ngọc, đeo túi hương và hầu bao nặng trĩu, nhìn qua cũng biết là thiếu gia nhà quyền quý.

Không đợi Tiếu Phi trả lời, người đó đã dẫn nàng đi thẳng về phía trước, thêm mấy lần quẹo là đến bờ sông, rồi dẫn nàng lên thuyền. Vô Song dẫn theo Yên Nhiên và vài thị vệ mặc quần áo thường dân cùng lên thuyền.

Vào trong khoang thuyền, người đó mới bỏ mặt nạ ra. Khuôn mặt tuấn tú, tươi cười, đúng là Tam hoàng tử Cao Duệ.

“Gạo cống nộp của Giang Nam xảy ra chuyện rồi. Hôm nay hoàng thượng biết tin, lệnh cho bộ Hộ và đạo[1] Giang Nam điều tra”. Tiếu Phi không gỡ mặt nạ, cũng không hàn huyên dài dòng, chuyển tin ngay.

[1] Ðạo: Tên khu hành chính đời Ðường.

 Thời điểm cuối năm, mấy chục binh sĩ trong quân đội đồn trú ở biên cương bỗng nhiên nổi loạn.

Biên cương giá lạnh, phải canh chừng tám bộ tộc Khiết Ðan vượt qua biên giới cướp bóc, binh sĩ chẳng ai dám lơ là, với họ được ăn một bữa cơm nóng sốt cũng đủ gọi là ăn Tết. Ðúng lúc đó, ty Lương Khố[2] vận chuyển quân lương ra đến biên giới, bếp ăn mở liền ra một lúc mười bao gạo nhưng toàn là gạo mốc, kiểm tra kỹ thì đợt quân lương lần này đã có bảy phần gạo mốc, nhưng bếp ăn cũng không bỏ đi, mà trộn gạo cũ gạo mới mang đi nấu. Tối ba mươi Tết, binh sĩ uống rượu ăn cơm gạo mốc nên phát khùng, có mười mấy người cởi bỏ quân phục ngay tại trận, không làm lính nữa.

[2] Nơi trông coi, quản lý lương thực.

 Võ Uy tướng quân Ðinh Phụng Niên ngay lập tức chặt đầu những binh sĩ gây chuyện để trấn áp lòng quân, rồi cử tâm phúc hỏa tốc về kinh chúc Tết. Ông ta gửi lễ vật lớn đến các quan của ty Lương Khố, ám chỉ quân lương có vấn đề.

 Ðinh Phụng Niên bao năm trấn giữ biên cương, quân lương quân hưởng[3] là việc đại sự hàng đầu để yên lòng quân. Ông tự cho rằng ty Lương Khố có điều gì bất mãn với mình nên cố ý phát gạo cũ trong kho cho quân đội. Ông gửi lễ vật không làm to chuyện này là để lấy lòng người, lại có thể “bắt thóp” ty Lương Khố. Ðinh Phụng Niên tự cảm thấy mình xử lý việc này rất chu đáo.

[3] Thực phẩm nuôi quân và lương bổng của quân sĩ.

Ai ngờ ty Lương Khố nhận được tin của ông thì vô cùng sửng sốt. Vì Ðinh Phụng Niên khéo léo nên ty Lương Khố cũng đặc biệt chuyển cho ông số gạo mới vụ thu vừa rồi của đạo Giang Nam chuyển đến kinh thành. Ty Lương Khố cũng kiểm tra tất cả nhà kho gạo cống của Giang Nam, thì có hơn nghìn bao gạo cũ đã bị mốc. Lấy gạo cũ đổi gạo mới là tội chém đầu, các quan quản lý lương khố vô cùng sợ hãi.

Ty Lương Khố là nơi trọng yếu, nếu nói mấy nghìn bao gạo mốc kia bị đổi ngay trong kho thì thật là vô lý. Nhưng Sổ sách vẫn còn đó, thủ tục nhập kho đầy đủ, ty vận chuyển lương thực của Giang Nam hoàn toàn có thể đùn đẩy trách nhiệm, trong tình thế cấp bách, đã có hai quan viên của ty Lương Khố tự tử, vụ việc mới được trình lên hoàng thượng.

“Ta biết, ngay từ khi biết được tin ta đã nghĩ rằng, nhất định Phi Nhi sẽ đến hội đèn để báo với ta”. Giọng nói Cao Duệ vô cùng dịu dàng pha lẫn chút vui mừng và chút cảm động. Bất cứ người con gái nào nghe thấy câu nói ấy đều sẽ bị mê hoặc.

“Tất nhiên rồi, Tiếu Phi sợ Tam điện hạ thiệt thòi, không đấu được với Ðại hoàng tử thì tương lai vinh hoa phú quý của Tiếu Phi biết gửi gắm vào ai?”. Tiếu Phi yêu kiều trả lời, khuôn mặt vẫn mang mặt nạ và nàng cũng không hề có ý định bỏ nó ra.

Cao Duệ cầm tay Tiếu Phi, chăm chú nhìn nàng.

Ðại hoàng tử Hy có đôi mắt giống hệt Minh đế hồi trẻ, ánh mắt hiền hòa dịu dàng, trong veo thấy đáy. Mắt của Cao Duệ giống mắt hoàng quý phi, mênh mang như khói sóng, lãng đãng như sương sớm sông nước Giang Nam, khiến người ta không nhìn thấu được thần sắc thật sự trong đôi mắt ấy. Sâu thẳm bên trong là hai vì sao lấp lánh, lôi cuốn người ta chìm sâu vào đó nhìn cho rõ.

Lúc này dưới ánh đèn, trong ánh mắt ấy chỉ có tình cảm sâu đậm với Tiếu Phi, tràn đầy niềm vui khi gặp được nàng. Cao Duệ dịu dàng nhìn Tiếu Phi, không nhắc gì đến vụ án Giang Nam nữa: “Sao không bỏ mặt nạ ra? Mặt nàng làm sao thế?”.

“Hôm nay ham cảnh tuyết mà dãi nắng dầm gió trong hậu hoa viên nên bị dị ứng, sợ làm Tam điện hạ kinh sợ”. Tiếu Phi tức giận rút tay về, đỡ chiếc mặt nạ.

“Vô Song!”. Cao Duệ sa sầm nét mặt.

Cửa mở, Vô Song bước vào, ánh mắt bình tĩnh nhìn xuống sàn thuyền, cũng chẳng buồn để ý đến hai người họ.

“Vô Song không ngăn nổi Tiếu Phi. Không liên quan gì đến Vô Song”. Tiếu Phi uể oải bổ sung, hai con mắt phía sau mặt nạ sáng trưng, như thể kịch hay giờ mới bắt đầu.

“Bảo nàng ta đến bên nàng là để bảo vệ nàng không bị tổn thương dù là chân tơ kẽ tóc”. Cao Duệ nhìn Tiếu Phi trách cứ, cho dù là trách cứ thì cũng chứa đầy sự dịu dàng yêu chiều bất lực. Khi quay sang phía Vô Song, ánh mắt ấy lại lạnh như băng. “Ðây không phải là lần đầu tiên, Phi Nhi, nàng nói xem nên xử phạt thế nào đây?”.

Tiếu Phi cười trả lời: “Vô Song là người của điện hạ, điện hạ muốn chém muốn giết gì cũng chẳng liên quan đến Tiếu Phi”.

Tuy nói như vậy, nhưng ánh mắt nàng lại đầy vẻ thách thức và hưng phấn, nhìn Cao Duệ vẻ không tin là chàng ta sẽ giết Vô Song.

“Vô Song, tự vẫn đi”. Cao Duệ nhướng mày, nói nhẹ như không.

Vô Song ngay lập tức tuốt kiếm, xoẹt một tiếng, thanh kiếm sáng loáng vút ra khỏi bao, kề ngay vào cổ.

“Ngày mai ta khởi hành đến Giang Nam dưỡng bệnh”. Tiếu Phi rất thất vọng, nhìn thấy thanh kiếm đã kề vào cổ Vô Song mà Cao Duệ vẫn không có phản ứng gì thì vội nói.

Cao Duệ búng lưỡi kiếm ra khỏi cổ Vô Song, thanh kiếm dài rung lên, cũng đủ làm rơi một lọn tóc của Vô Song. Cao Duệ lạnh lùng nói: “Quỳ ở đây một đêm mà ăn năn hối lỗi, trong chuyến đi Giang Nam không được quên chức trách của mình”.

“Tạ ơn điện hạ!”. Vô Song quỳ hai gối xuống đất, lưng thẳng đứng. Không xa trên sàn thuyền, một con nhện đang chậm chạp bò qua, nàng đếm bước chân của nó, như thể trên thuyền chỉ có mình nàng.

Tiếu Phi không nói gì thêm, quay ra ngoài, cũng không nhìn Vô Song. Một câu của nàng, Cao Duệ có thể không do dự gì mà giết ngay Vô Song. Xem ra có vẻ đúng là tình sâu nghĩa nặng, nhưng điều đó càng khiến Tiếu Phi lo lắng không yên.

Nàng giúp Cao Duệ đoạt giang sơn, Cao Duệ cho nàng quyền thế phú quý. Ðối với Tiếu Phi, đây là một giao dịch liên quan đến tiền đồ, liên quan đến tương lai của nàng, Cao Duệ cũng không nên lẫn lộn với tình cảm như thế. Tiếu Phi vẫn luôn cho rằng, có thể khiến Minh đế do dự bao lâu giữa Ðại hoàng tử Hy và Tam hoàng tử Duệ, chứng tỏ rằng cả hai hoàng tử đều không phải là những kẻ tầm thường. Nàng thà tin rằng chàng chọn nàng vì vị trí thiên kim tướng phủ, vì cơ trí của nàng còn hơn là tin rằng chàng đã yêu mình.

Cao Duệ mỉm cười đáp: “Thời tiết Giang Nam mát mẻ rất tốt cho việc dưỡng da, Phi Nhi đến đó vài ngày cũng tốt. Phụ hoàng lệnh cho Tiểu Ðỗ nhận chức ngự sử đốc sát ty Giang Nam điều tra vụ án vừa rồi, nếu nàng còn chưa hả giận, thì đây cũng là một cơ hội tốt”.

Tiếu Phi không trả lời, dẫn theo Yên Nhiên bước lên bờ trở về tướng phủ. Nàng ném ánh mắt về phía Vô Song, những ý nghĩ hay ho nối tiếp nhau hiện ra trong đầu. Tiếu Phi cảm thấy chuyến đi Giang Nam chắc sẽ rất thú vị. Sắc mặt Vô Song vẫn không mảy may thay đổi, cũng khiến nàng hứng thú không kém.

Vô Song vẫn im lặng quỳ trên khoang thuyền đếm bước chân con nhện.

Cao Duệ chắp tay đi đến phía sau Vô Song, lặng lẽ nhìn vào chiếc gáy trắng ngần. Cao Duệ đứng đó đúng một khắc, Vô Song vẫn như một bức tượng tạc, hoàn toàn bất động. Cuối cùng Cao Duệ phải thốt lên: “Nếu ta không búng lưỡi kiếm ra, ngươi đã mất mạng rồi”.

Vô Song vẫn không nghe thấy gì. Nàng chọn cách ngốc nhất để đối diện với tất cả những điều này. Nàng giống như thu mình vào vỏ ốc, như thế, nàng mới có thể chịu đựng sự giày vò hết lần này đến lần khác của cả Tiếu Phi và Cao Duệ.

Cao Duệ đã quen với Vô Song như thế này, nhưng là chuyện sống chết, Cao Duệ thực sự hiếu kỳ về lòng trung thành của Vô Song đối với mình. “Vô Song, trả lời ta, có biết là lúc nãy suýt chút nữa ngươi đã tự cắt đứt cổ mình”.

“Biết”. Ánh mắt Vô Song rời khỏi con nhện, chuyển sang sàn thuyền.

Bóng áo gấm màu trắng bạc xuất hiện trước mặt nàng, cằm nàng bị Cao Duệ nâng lên, nàng nhìn thấy sự hiếu kỳ sâu sắc trong đôi mắt ấy. Vô Song cảm thấy thật buồn cười, nàng bình tĩnh nói: “Vô Song là quân cờ của điện hạ, không chết được”.

“Ha ha, biết ngay là ngươi không ngốc, chỉ là không chịu nói ra thôi”, Cao Duệ cười thành tiếng, đứng dậy, “Vụ án Giang Nam rất quan trọng, ngày mai khởi hành, tạm thời ghi nhớ đó, trở về lại chịu phạt”.

Vô Song đứng dậy nói: “Ðiện hạ yên tâm, Vô Song không chết, tiểu thư sẽ không chết”.

“Ngươi sai rồi, cho dù ngươi chết, cũng phải bảo vệ cho nàng ta chu toàn”. Cao Duệ nhìn chằm chằm vào Vô Song, nghiêm giọng.

“Vâng”.

Sau khi Vô Song rời đi, Cao Duệ cúi xuống nhặt lọn tóc vương trên đất, quấn vào ngón tay, cảm giác mềm mượt dịu dàng, khóe miệng Cao Duệ hơi giật giật, rồi tiện tay cho vào túi thơm giắt ở thắt lưng.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s