Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng | Nhĩ Nhã – Chương 3.2

Chuông cửa reo vang, bà Ngô mở cửa thì thấy Trâu Thiếu Ðông tay xách nách mang.

“Cô ạ”.

“Ôi chao! Thiếu Ðông à, cháu về nước rồi hả?”. Bà Ngô vội vàng để hắn vào nhà, lại hỏi, “Bố mẹ có khỏe không, sao không cùng tới?”.

Trâu Thiếu Ðông lần lượt trả lời, dẫu sao cũng là họ hàng, sớm đã rất thân thiết.

Trên tầng ồn ào, Trâu Thiếu Ðông mỉm cười hỏi bà Ngô, “Ðang sửa nhà hả cô?”.

“Ðang dọn nhà. Bạn Diệu Diệu dọn tới ở cùng với nó”.

“À… Cháu lên thăm Diệu Diệu đã”. Trâu Thiếu Ðông lên tầng.

Ðương nhiên bà Ngô không ngăn cản, vui vẻ đi gọt hoa quả.

Sự xuất hiện của Trâu Thiếu Ðông chắc chắn là chuẩn với câu oan gia ngõ hẹp. Ngô Diệu cầm găng tay, hùng hùng hổ hổ đi tới lôi hắn ta xuống nhà.

“Anh muốn làm gì?”. Ngô Diệu kéo Trâu Thiếu Ðông ra ban công, đóng cửa lại, lạnh lùng hỏi.

Trâu Thiếu Ðông cười cười, “Làm gì là làm gì? Anh tới thăm mọi người mà, chú không có nhà hả?”.

“Sao anh lại phá công việc của Phi Phi!”.

Trâu Thiếu Ðông chọc chọc ngón tay vào bông hoa hướng dương trong chậu, “Là tự Phi Phi nói không làm đó chứ. Trông ông sếp có vẻ rất không đành lòng để cô ấy đi đâu… Cũng đúng thôi, giờ nhân tài khó kiếm. Hay để cô ấy làm PR cho bên anh nhé?”.

“Nó không thèm!”. Ngô Diệu bất mãn, “Sau này anh bớt chọc phá nó đi”.

“Ha ha, anh vẫn thấy kì lạ”. Trâu Thiếu Ðông ngoảnh lại cúi đầu nhìn Ngô Diệu, “Phần lớn bạn bè của em đều không tệ… Là số em may mắn, hay em được người ta thích nhỉ?”.

Ngô Diệu khinh thường lườm hắn ta, “Mắt em tốt, nhìn người tinh tường!”.

“Nhưng mắt chọn bạn trai của em lại thường”.

“Rốt cuộc anh tới làm gì hả!”. Ngô Diệu thẹn quá hóa giận.

“Anh sợ em giận, chuyện Phi Phi thật sự là chuyện ngoài ý muốn”. Trâu Thiếu Ðông đưa một chiếc hộp xinh xắn cho Ngô Diệu, “Xin lỗi cô ấy thay anh nhé”.

“Anh không tự nói với nó à?”. Ngô Diệu mở hộp ra, là một lọ nước hoa cao cấp, Phi Phi hẳn sẽ thích.

“Thế sao được, cô ấy không phải là em, anh có giày vò hành hạ thế nào thì em cũng chỉ như con thú nhỏ giãy giụa mấy cái là cùng, còn cô ấy thì cứ như thú dữ, lát nữa cô ấy mà đẩy anh từ trên tầng xuống, anh cũng chẳng có cửa kêu oan”. Trâu Thiếu Ðông tủm tỉm nói.

Ngô Diệu tức khí, quay người đi.

“Này, đợi đã”. Trâu Thiếu Ðông ngăn lại, rồi ngồi xuống chiếc ghế dài đặt ở ban công, hỏi, “Lạc Tài Tần có quan hệ gì với em?”.

“Anh đổi nghề làm cảnh sát à?”.

“Tiện thì hỏi chút thôi. Anh thấy anh ta thích em”.

“Em vừa quen anh ấy”. Ngô Diệu nhíu mày, hồi đại học cô cũng thử hẹn hò vài lần, nhưng bạn trai chẳng trụ được bao lâu đã bị tên biến thái Trâu Thiếu Ðông hù chạy mất…

“Anh đừng có giở mấy thủ đoạn đê tiện ra!”. Ngô Diệu cảnh cáo.

Trâu Thiếu Ðông cười, “Từ trước tới giờ, anh chưa hề dùng thủ đoạn đê tiện, chỉ sợ em thành thật bị người ta bắt nạt nên mới thử mấy cậu bạn trai nhỏ bé của em một chút, không ngờ bọn họ đều không chịu nổi… Nhưng Lạc Tài Tần trông cũng ok, không giống mấy người trước”.

Ngô Diệu nghiêm túc nhìn hắn, “Anh đừng quan tâm đến chuyện của em được không! Chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa từ lâu rồi”.

Trâu Thiếu Ðông nhìn Ngô Diệu một lượt, “Chúng ta có quan hệ với nhau từ khi nào thế? Miêu tả cụ thể thời gian địa điểm chút đi. Nếu có thì sao anh quên được nhỉ”.

Ngô Diệu rất muốn cầm cây xương rồng ở cạnh tay mình đập lên đầu hắn ta. Cô hít sâu một hơi, tự nhủ rằng đừng chấp nhặt với lưu manh làm gì, rồi quay người về phòng.

 

Vừa lúc bà Ngô bưng đĩa hoa quả đi lên, “Diệu Diệu, bảo mọi người nghỉ tay ăn hoa quả”.

 

“Vâng”. Ngô Diệu bưng hoa quả lên tầng, Trâu Thiếu Ðông đi ngay phía sau, định đưa tay lấy quả nho nhưng cô không cho.

 

“Này”. Bà Ngô nổi nóng, “Con làm gì thế?”.

 

Ngô Diệu lên phòng, Trâu Thiếu Ðông định bám theo, cô bèn giơ chân lên ra vẻ sắp đạp hắn.

 

Trâu Thiếu Ðông đành đứng lại ở tầng dưới không lên.

 

“Giận lẫy đấy à?”. Bà Ngô hỏi.

 

“Không ạ”. Thiếu Ðông nhún vai, cười, “Bao nhiêu năm rồi mà trông Diệu Diệu vẫn thế”.

 

“Ừ, nó được chiều quá, thế nên không lớn nổi, cháu đừng chấp nó nhé”.

 

“Chấp gì đâu cô”. Trâu Thiếu Ðông nhìn đồng hồ, “Cháu đi trước đây cô ạ, cháu còn mấy việc phải làm nữa”. Nói xong bèn đưa danh thiếp cho bà Ngô, “Có chuyện gì cô cứ gọi số này ạ”.

 

“Ðược được”. Bà Ngô tiễn hắn ra ngoài. Vừa đóng cửa lại thì thấy Ngô Diệu chạy xuống, “Tên quỷ đáng ghét kia đi chưa mẹ?”.

 

“Này”. Bà Ngô lườm cô một cái, “Sao lại nói anh thế hả con nhìn thử xem, người ta đã tự mở công ty riêng, tuổi trẻ đầy triển vọng”.

 

“Con cũng có công ty riêng mà!”. Ngô Diệu nghiêm mặt.

 

Bà Ngô bật cười, “Cửa hàng bé tí thì có!”. Nói xong liền dúi ít tiền vào tay cô.

 

“Mẹ làm gì thế?”. Ngô Diệu không cầm.

 

“Lát nữa con mời các bạn ăn cơm đi! Nhớ ăn ngon đấy”. Bà Ngô cười rất mập mờ, bẹo má cô, “Thông minh lên đi con gái! Mau tìm chàng rể về cho mẹ”. Rồi ngâm nga một bài hát đi mất.

 

Ngô Diệu nhăn mũi lại – Tài Tần, gọi thân thiết thế làm gì!

 

Quay người lên tầng trên, Ngô Diệu nhìn thấy một cảnh khá kì lạ:

 

Lạc Tài Tần đứng sắp xếp giá sách, Liêm Khải đang nói chuyện cười đùa vui vẻ với Trương Phi Phi ở sân phơi nhỏ bên ngoài.

 

“Anh em của anh định làm gì thế?”. Ngô Diệu đi tới hỏi Lạc Tài Tần.

 

Lạc Tài Tần ngoảnh đầu lại liếc nhìn, kiểm định một chút, rồi đơn giản đáp lời, “Tán gái”.

 

“Nhanh thế cơ à?”. Ngô Diệu ôm cuốn sách nhìn ra ngoài, “Hai người bọn họ mới gặp nhau chưa được hai tiếng mà”.

 

“Từ trước tới giờ Liêm Khải chỉ tán gái hai tiếng là xong, một tuần sau chia tay”. Lạc Tài Tần xếp sách lên giá dựa theo màu sắc và khổ sách, rất chỉnh tề, bên trái là một đống sách giải trí màu mè lòe loẹt của Ngô Diệu, bên phải là sách tham khảo của Trương Phi Phi.

 

Lát sau, Lạc Tài Tần nói thêm một câu, “Hình như lần này khác mấy lần trước”.

 

“Khác cái gì?”.

 

“À, trước Liêm Khải tán toàn gái ngốc”. Vừa nói vừa chỉ tay vào bên sách của Ngô Diệu, rồi lại chỉ vào sách của Trương Phi Phi, “Lần này là gái thông minh…”, còn chưa nói hết câu, đã lảo đảo vì bị Ngô Diệu xô một cái thật mạnh.

 

“Ha ha ha…”. Ðúng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng cười thoải mái của Phi Phi, Liêm Khải chọc cô rất vui vẻ.

 

Trên sofa, Champagne lười biếng vùi mình vào nệm xốp mềm, ngáp một cái.

 

 

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s